XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.

iểu như vậy, nhưng nhờ như vậy mà càng làm cho cậu ấy không để ý đến mình đang nói gì, đang làm gì. Hơn nữa, cách phản ứng chậm chạp này của Quân Quân đang nhắc nhở mình, Quân Quân không muốn có quan hệ gì với mình cả, cũng không hy vọng người khác hiểu lầm quan hệ giữa chúng mình, như vậy có thể gạt mình ra thật sạch sẽ, mình nhất định không cho Quân Quân được như ý.
Mình đã thành công, nhờ đại hội thể dục thể thao lần này mà các bạn trong trường đều nghĩ rằng mình và Quân Quân có quan hệ thân thiết, mặc kệ điều này là tốt hay xấu, mình cũng muốn Quân Quân không thể gạt mình ra khỏi cuộc đời của cậu ấy. Hiệu quả thật rõ ràng, mọi người bắt đầu suy đoán quan hệ giữa mình và Quân Quân, thêm thái độ “hung dữ” của Quân Quân trước sân trường cũng ngăn cản không ít người muốn đến làm quen với Quân Quân. Quân Quân, xin lỗi, tha thứ cho sự ích kỷ của mình, mình biết cách làm của mình đã làm tổn thương cậu, nhưng mình chỉ cần có cậu là được rồi, những thứ khác tớ không cần, tốt nhất bọn họ đừng biết đến cậu thì hơn, mình chỉ muốn một mình mình cảm thấy cậu tốt là đủ rồi…
Bây giờ, cả trường đều hiểu lầm quan hệ của chúng ta, Quân Quân, bây giờ cậu vừa thấy mình thì tránh ra xa. Không biết có phải ông trời đang trừng phạt mình quá ích kỷ hay không, không cho mình được đến gần cậu, ít nhất, dù ở xa cậu nhưng mình vẫn ở trong cuộc sống của cậu, thế là được rồi…






Cậu, thiếu não sao!
Một khoa thể dục thể thao, một học viện y học, nằm ở cách xa hai đầu của trường, muốn không gặp thì dễ mà muốn thấy mặt mới là khó. Trần Hiểu Quân trừ đến đến ký túc xá, căn tin, sân thi đấu, phòng học hay thỉnh thoảng đến thư viện để mượn sách thì không đến những chỗ khác nữa. Nhưng từ sau chuyện quỷ đáng ghét như âm hồn không tan xuất hiện ở đại hội thể dục thể thao, Trần Hiểu Quân phải hứng chịu không ít những lời đồn đãi ập vào tai, thật sự rất muốn đánh cho tên “mầm móng của tai họa” này không nhìn thấy ngày mai. Từ sau chuyện ấy, cuộc sống của Trần Hiểu Quân chỉ có thể dùng hai từ để hình dung, đó là đau khổ. Một mặt phải “án binh bất động”, coi như không thấy tên quỷ đáng ghét cứ liên tục xuất hiện đó, một mặt phải chịu đựng bị “dư luận” nói xấu, cuộc sống như thế mà cô cũng nhịn được đến kỳ nghỉ đông, ngay cả cô cũng không tin được.
Rốt cuộc cũng được trở về nhà! Nhưng về nhà thì không thể tránh khỏi một vấn đề, đó là gặp tên quỷ đáng ghét. Chuyện này thì không còn cách nào, nếu không sẽ phải nghe ba và dì càm ràm cả tháng. Được, quỷ đáng ghét, chỉ cần cậu biết thức thời thì tôi nhịn!
Ngày được về nhà, Trình Hiểu Quân lập tức đi tìm Trần Hiểu Quân để cùng về, nhưng nhìn nét mặt đã biết tâm trạng của Quân Quân không tốt, Trình Hiểu Quân không ngốc, lại còn rất thông minh, cậu không hỏi vì sao cả học kì này Quân Quân thấy cậu đều trốn mất, mà thức thời dùng ngôn ngữ và hành động để nói “Tớ giúp cậu”, yên lặng suốt cả quãng đường về. Có lẽ, người duy nhất làm cho Trần Hiểu Quân không nổi giận được vào lúc này chỉ có Trình Hiểu Quân.
Trần Hiểu Quân vừa đến nhà liền không chút khách khí vứt đồ đạc sang một bên, ngay cả một câu chào hỏi, cám ơn cũng không có thì đã biến mất trong mắt Trình Hiểu Quân. Trình Hiểu Quân vừa bất đắc dĩ vừa buồn bã nhìn Quân Quân biến mất, đành một mình trở về nhà. Trần Hiểu Quân về nhà rồi mà ba vẫn chưa về, cô nằm xuống giường, nhắm mắt nhớ lại cả học kỳ này, có tức giận, có không cam lòng, có nhẫn nại, vừa nghĩ, cô vừa nắm chăn vừa mắng thầm, quỷ đáng ghét, quỷ đáng ghét… Cuối cùng, coi như cho ra một kết luận an ủi bản thân, nếu cô không ra khỏi cửa thì cũng không nhìn thấy tên quỷ đáng ghét đó! Nhưng thật đáng tiếc, dự định này cũng không trở thành hiện thực được.
“Thôi đi Quân Quân.” Lương Âm kéo Trần Hiểu Quân ngồi xuống ghế, than thở, “Ba người chúng ta mà còn nói trọng sắc khinh bạn cái gì? Tớ cảm thấy người trọng sắc khinh bạn nhất không phải là tớ, nếu không tớ cũng không cần phải một mình tha hương nơi xứ người như vậy …”
“Âm Âm?” Có ý gì chứ, sao cô lại thấy là lạ, “Cậu sao vậy?” Thoạt nhìn, hình như rất buồn…
“Không có gì, chỉ là không quen thôi, thêm chút thời gian là được.” Nụ cười lại nhanh chóng trở lại trên gương mặt của Lương Âm.
Trần Hiểu Quân không hiểu nổi: “Thật không?”
“Ngốc nghếch!” Lương Âm vỗ lên đầu của Trần Hiểu Quân một cái, “Để chứng minh tớ không trọng sắc khinh bạn, Quân Quân, nói thử xem nửa năm này cậu ở trường học thế nào?”
“Tớ sống rất đau khổ, bởi vì…” Trần Hiểu Quân chợt dừng lại, ban nãy còn tránh câu hỏi của Âm Âm về tên quỷ đáng ghét, bây giờ sao tự dưng lại nhắc đến cậu ta làm gì? Ôi …
“Sao vậy, Quân Quân?” Lương Âm không hiểu được dáng vẻ buồn rầu phiền não này của Quân Quân có ý gì.
“Âm Âm…” Trần Hiểu Quân cảm thấy ấm ức lắm, cô cũng không biết tại sao chuyện ở trường học lại trở nên tệ như thế này.
Lương Âm như một người chị, an ủi Quân Quân: “Có gì thì cứ nói với tớ, để trong lòng chi cho khó chịu?”
Trần Hiểu Quân đúng là cảm thấy rất khó chị