Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
u, nhịn nhục khó chịu, trốn tránh khó chịu, quá là khó chịu. Trần Hiểu Quân có thể chịu đựng đến thế cũng vì đang trong một môi trường xa lạ, cô không tìm được cách xả giận nào, cũng không có ai nghe cô giải thích, nghe cô nói thật lòng, nghe Lương Âm nói vậy, cô suýt nữa là khóc rồi, sau đó, cô kể lại từng chuyện xảy ra ở trường mới cho Lương Âm nghe, tiện thể mắng tên quỷ đáng ghét xuống tận mười tám đại ngục.
Lương Âm yên lặng nghe, tâm trạng cảm thấy rất khó chịu, nhưng lại không để cho Quân Quân nhận thấy, miễn cưỡng an ủi cô: “Quân Quân, cậu dễ tức giận quá, người ta muốn nói thế nào thì để họ nói, thanh giả tự thanh, cậu không cần phải để tâm đến. Hiểu Quân … Mình nghĩ cậu đã hiểu lầm cậu ấy rồi.”
“Tớ hiểu lầm cậu ta?” Trần Hiểu Quân không phục, “Nếu như không phải cậu ta muốn trả thù trước kia tớ đối xử với cậu ta không tốt thì tại sao phải nói những điều dễ làm người ta hiểu lầm như thế trước mặt mọi người, làm tớ mất mặt chứ! Bây giờ, mọi người trong trường đều nghĩ rằng tớ bị cậu ta đá, còn nói tớ hẹp hòi, hung dữ, ghen tị với quỷ đáng ghét nên mới tỏ ra dữ dằn với cậu ta như vậy! Tớ có dữ dằn với cậu ta đâu? Đúng là tức chết tớ mà!” Trần Hiểu Quân hoàn toàn xem thái độ hung dữ của mình với Trình Hiểu Quân là điều bình thường.
Lương Âm cảm thấy Quân Quân như một con trâu đang nổi điên xông vào chiến đấu mà không chịu tỉnh táo lại, Hiểu Quân gặp Quân Quân thật đúng là đáng thương: “Cho dù Hiểu Quân cố ý làm vậy thì cũng không nhất thiết là cậu ấy muốn trả thù cậu.”
“Sao lại không phải, tớ thấy chắc chắn là vậy, trong trường đồn ầm lên mà cậu ta không chịu giải thích, cứ xuất hiện trước mặt tớ mãi!” Trần Hiểu Quân tiếp tục phản bác.
Lương Âm rất muốn nói thẳng suy nghĩ của mình ra, nhưng không biết điều đó có nên với Quân Quân hay không, đành phải khéo léo nói: “Vào năm cuối cấp, tớ đã biết Hiểu Quân muốn học y, với thành tích của Hiểu Quân, muốn thi vào Đại học Y học Trung Hoa không khó, nhưng sau này cậu ấy vẫn chọn trường của cậu, tớ đã từng khuyên, nhưng vẫn thất bại.”
Trần Hiểu Quân khó hiểu nhìn Lương Âm, chuyện này thì liên quan gì đến chuyện cô đang nói chứ?
“Quân Quân, tốt với Hiểu Quân hơn đi!” Một ngày nào đó cậu sẽ hiểu, “Đừng để sau này phải hối hận vì hành động của cậu đã làm người khác tổn thương nặng nề!”
“Cậu đang nói gì vậy? Âm Âm?!” Trần Hiểu Quân hoàn toàn không hiểu Âm Âm đang nói gì.
Lương Âm than thở: “Coi như tớ chưa từng nói đi.” Nếu cả đời tớ cũng không biết thì… Cô chợt dừng lại, “Thôi, không nói về quỷ đáng ghét của cậu nữa, đến KFC đi, tớ đói rồi!”
Trần Hiểu Quân hoàn toàn bị Lương Âm lôi kéo vào KFC, hai người làm một bữa no nê…
Chiều tối, Trần Hiểu Quân và Lương Âm đi chơi thỏa thích xong mới trở về. Trần Hiểu Quân về tới nhà, thấy ba Trần đang ngồi đợi trong nhà.
“Ba? Hôm nay tan ca sớm vậy sao?” Trần Hiểu Quân cởi giày ra, hỏi.
Ba Trần để tờ báo xuống: “Ba nghĩ con ở nhà nên về sớm một chút, đưa con đi ăn cơm.”
“Đi ăn cơm?” Trần Hiểu Quân nghi ngờ, “Ăn cơm gì cơ?”
“Bây giờ cả con và Hiểu Quân đều ở nhà, ba đã nói dì dẫn con và Hiểu Quân cùng đi ăn cơm, coi như là sum họp vậy, dù gì trước kia họ cũng giúp đỡ con không ít,” Ba Trần còn chưa nói xong, nhìn thấy nét mặt hờn dỗi của Trần Hiểu Quân, dừng lại hỏi: “Sao thế?”
“Con không muốn đi đâu!” Trần Hiểu Quân đáp.
“Sao lại không đi?” Con bé này, lại không bình thường ở chỗ nào đây, “Từ khi con về cũng chưa qua gặp dì, dì xem con như con gái, con lại không hiểu chuyện như vậy.” Ba Trần đổi giọng nghiêm túc.
“Con…” Con chỉ muốn chờ quỷ đáng ghét đi mới sang thăm dì thôi, Trần Hiểu Quân không biết nên giải thích thế nào, vẫn nhất quyết không đi, “Con không đói bụng.”
“Quân Quân, con làm sao vậy, vừa về nhà đã trốn trong nhà, không chịu ra khỏi cửa, có phải lại gây họa ở ngoài không?” Ba Trần đã sớm thấy con gái kì lạ, hôm nay tiện thể hỏi luôn.
“Con không có … Chỉ là trời lạnh quá, con không muốn ra ngoài thôi.” Trần Hiểu Quân kiếm cớ.
Ba Trần không vui: “Hôm nay phải đi, mặc kệ trời có lạnh hay không, mang giày vào!”
“Ba…!” Trần Hiểu Quân làm nũng.
“Hôm nay có nói gì con cũng phải đi với ba, không đi thì cả kỳ nghỉ này đừng có ra khỏi cửa nữa, nghiêm túc ở nhà cho ba.” Ba Trần nghiêm khắc ra lệnh.
“Ba…” Trần Hiểu Quân làm sao có thể đấu lại ba Trần, dùng dằng không đi, rốt cuộc vẫn phải ngoan ngoãn theo ba Trần ra khỏi nhà.
Để cho tiện nên chỗ hẹn cũng chọn một khách sạn cách bệnh viện Tần Uyển Linh công tác không xa, lúc ba Trần đưa Trần Hiểu Quân đến vừa đúng gặp Tần Uyển Linh nên cùng nhau đi vào.
“Hiểu Quân đâu rồi, không phải nói là đến trước rồi sao?” Sau khi ba người ổn định chỗ ngồi xong ba Trần liền cất tiếng hỏi.
“Chắc là có chuyện gì đó, mới vừa rồi nó còn gọi điện thoại tới nói là đang trên đường đến mà.” Tần Uyển Linh nhìn đồng hồ một chút, “Chắc là nhanh thôi.”
“Vậy chúng ta cứ gọi thức ăn trước đi.” Ba Trần đưa menu chuyển qua cho Tần Uyển Linh, “Tôi chủ chi còn cô đi chợ.”
Tần Uyển Linh sửng sốt, một lát sau cười nói: