Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.
Quân để vào dưới vòi nước chảy.
Trần Hiểu Quân bị động tác nhanh chóng của quỷ đáng ghét làm cho không kịp phản ứng thì người đã bị cậu kéo tới bên bồn rửa, sửng sờ nhìn quỷ đáng ghét trong chốc lát nắm hai tay của mình nhẹ nhàng xoa nắn vừa nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay bị phỏng!
Cậu ta đang làm gì vậy? Cái đầu chậm chạp của Trần Hiểu Quân bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, làm cái gì mà dựa vào gần như vậy, tự tôi cũng không phải là không biết là phải ngâm nước lạnh, Trần Hiểu Quân trong lòng kháng cự như vậy nhưng không biết sao cũng không cách nào rút tay ra, nhìn quỷ đáng ghét gần có thể nghe thấy được trên người cậu ta có mùi rất mát mẻ, có thể nhìn rõ vẻ mặt cậu ta đau lòng như thể chính mình mới là người bị thương, cô chỉ có thể ngơ ngác mà nhìn, ngay cả tay cũng không rút ra…
Tần Uyển Linh không có nghe thấy tiếng của hai người nên quay đầu lại nhìn thoáng qua, đập vào mắt bà là hình ảnh thằng con yêu quý đang cẩn thận kỷ lưỡng rửa vết thương cho Quân Quân, còn Quân Quân ở bên cạnh thì đỏ mặt ngẩn người, hai đứa nhỏ này thật là… Tần Uyển Linh khẽ lắc đầu, sau khi thở dài lại tiếp tục làm việc của mình.
Trần Hiểu Quân cũng không nhớ rõ quá trình này làm sao mà kết thúc, tóm lại khi cô khôi phục đầu óc về lại lúc bình thường thì lại bận túi bụi với việc xào rau, chẳng có thời gian mà nghĩ đến những cái khác, cô cố ý lờ đi những cảm xúc khác lạ trong lòng để giúp dì xào rau.
Chừng hơn một giờ sau, một bàn đầy đồ ăn đã tươm tất, Tần Uyển Linh cùng ba Trần ở bên ngoài chuẩn bị bàn ăn, còn Trần Hiểu Quân và Trình Hiểu Quân thì cùng nhau bưng cái mâm thức ăn.
Trình Hiểu Quân đang cùng hai vị phụ huynh ở bên ngoài suy tính nên xếp các món ăn như thế nào thì chợt nghe từ trong phòng bếp có tiếng rống to: “Quỷ đáng ghét!” Chắc là đợi sốt ruột quá nên Trần Hiểu Quân cũng quên mất là ở nhà không nên gọi Trình Hiểu Quân là quỷ đáng ghét.
Hai vị phụ huynh sửng sốt, Trình Hiểu Quân phản ứng rất nhanh: “Quân Quân nhất định chờ nóng ruột lắm rồi, con vào trong bếp trước đây ạ.”
Hai vị phụ huynh nhìn nhau, rồi gật đầu cho phép Trình Hiểu Quân đi.
Trình Hiểu Quân lập tức chạy vào bếp: “Quân Quân?”
“Sao cậu lại chậm chạp quá vậy, đồ ăn nguội hết rồi đây này.” Giọng điệu oán trách của Trần Hiểu Quân khiến Trình Hiểu Quân nhất thời luống cuống cả lên.
“Quân Quân…” mới vừa rồi Quân Quân là đang oán trách mình đúng không.
“Đồ ngốc, còn đứng đó làm gì, không tới bưng thức ăn à?” Trần Hiểu Quân trợn mắt nhìn, nhưng dáng vẻ hoàn toàn không có cảm giác là đang tức giận.
“A!” Lẽ nào là do mình suy nghĩ nhiều quá, Quân Quân vẫn đối xử với mình rất tốt? “Quân Quân!”
“Còn kêu cái gì nữa? Mau lại đây!” dấu hiệu không còn kiên nhẫn, “Đầu óc cậu bị úng nước hả, nghe không hiểu lời của tôi nói sao?”
Trình Hiểu Quân lúc này mới buộc mình phải trấn định, có lẽ là Quân Quân hôm nay tâm trạng tốt: “Được rồi!” Cầm cái mâm nhanh chóng rời khỏi chỗ làm cho mình khó hiểu.
Trần Hiểu Quân ù ù cạc cạc nhìn quỷ đáng ghét đi ra cứ như đang chạy trốn, bộ đầu óc có vấn đề gì hả? Thiệt là kỳ quái!
Bốn người chỉ chốc lát sau đã chuẩn bị xong, ngồi quây quần bên bàn cơm, ba Trần nâng ly mời mọi người: “Tôi trước mời mọi người một chén! Kính Uyển Linh từ trước tới nay luôn quan tâm, chăm sóc Quân Quân, cám ơn cô đã đối xử với Quân Quân như thể con gái do chính mình sinh ra, cũng cám ơn cô đã giúp đỡ tôi, nếu như không có cô, tôi không thể nào có đủ nghị lực để tập trung vào công việc như vậy!” Rồi ông lại nâng chén nói với Trình Hiểu Quân: “Hiểu Quân, bác cũng muốn cảm ơn con, nếu như không có con giúp, bác cũng không biết đứa con gái này của bác sẽ thành ra bộ dạng gì nữa, nó rất tùy hứng rất ngang ngược còn bướng bĩnh nữa, có lúc không thể nào mà nói đạo lý được với nó; không có con tỉ mỉ phụ đạo, Quân Quân nhất định sẽ không giống thuận lợi thi lên đại học như bây giờ.”
“Bác Trần…” trình Hiểu Quân liếc mắt nhìn Quân Quân, trong lòng có chút áy náy, cậu thật ra thì làm cũng không tốt, không thể giúp Quân Quân làm tốt hơn…
“Ba…” Ba Trần nói những lời này coi như là bóc trần khuyết điểm của cô, nhưng mà sau khi nghe xong Trần Hiểu Quân lại cảm thấy trong lòng khó chịu, khó chịu đến nỗi nói không nên lời.
“Trong lúc vui mừng như thế này thì sao lại nói vậy, tối nay phải thật vui mới đúng, chúc cho anh Hoằng Đào sự nghiệp thăng tiến, chúc cho việc học của Hiểu Quân và Quân Quân luôn thành công, cạn chén nào.” Có lẽ lời chúc cũng Tần Uyển Linh cũng là tiếng lòng của mỗi vị phụ huynh, ngoài cửa sổ bừng lên từng đợt từng đợt pháo hoa rực rỡ.
“Ba, dì, pháo hoa đẹp chưa kìa, chúng ta đi xem một chút đi!” Trần Hiểu Quân cứ giống như Columbo phát hiện châu lục mới, chạy đến ban công thưởng thức phóa hoa được bắn lên rợp trời.
Hai vị phụ huynh cùng Trình Hiểu Quân sau đó cũng đứng ở ban công thưởng thức cảnh đẹp hiếm có ở thành phố này.
Những bông hoa rực rỡ đầy màu sắc chiếu sáng cả thành thị cũng chiếu sáng cả những người đang đứng đó thưởng thức, Trình Hiểu Quân nhích hai bước tới gần Trần Hiểu Quân nh