XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

“Hay là để cho Quân Quân chọn đi, con bé vốn được coi là người sành ăn mà.”
“Dì!” Nghĩ đến gọi thức ăn là lại nhớ đến bữa cơm lần thi tốt nghiệp trung học đó, Trần Hiểu Quân không chịu: “Dì, dì là y tá nên biết ăn cái gì là tốt, con nghe theo dì hết.”
Đến lúc này thì Tần Uyển Linh cũng không tiện từ chối: “Thôi, được rồi!”
Tần Uyển Linh vừa chọn món xong thì Trình Hiểu Quân cũng xuất hiện: “Mẹ, bác Trần, Quân Quân… Thật xin lỗi, con tới trễ quá!”
“Chưa muộn đâu, món ăn còn chưa có dọn lên mà, ngồi đi con.” ba Trần cười nói.
Trình Hiểu Quân thấy chỉ còn mỗi cái ghế ngồi giữa Hiểu Quân và mẹ còn trống liền ngồi vào đó.
“Sao bây giờ con mới đến, không phải con nói là đã đi trước rồi sao?” Tần Uyển Linh không hiểu đã đi trước rồi thì sao lại còn đến trễ hơn cả họ.
“À…” Trình Hiểu Quân liếc mắt nhìn qua Trần Hiểu Quân bên cạnh mới nói: “Con đi mua cái này nên mới đến trễ ạ.” Trình Hiểu Quân từ trong túi lấy ra một cái hộp nhỏ đưa cho Trần Hiểu Quân, Trình Hiểu Quân rất thành khẩn nói: “Quân Quân, cái này là cho cậu, cậu mở ra xem có thích không?”
“Sao lại tặng cái này cho tôi?” Trần Hiểu Quân ngập ngừng nhận lấy cái hộp quỷ đáng ghét cho cô, mở ra xem, “Đây là…”
“Là gì vậy?” Hai vị phụ huynh lại rất tò mò.
Trình Hiểu Quân cười nhạt: “Chỉ là một cái vòng tay thôi ạ.” Sau đó lại hỏi, “Quân Quân? Có thích không…”
“Cậu lấy cái này ở chỗ của Âm Âm hả?” Trần Hiểu Quân hỏi ngược lại.
Ánh mắt Trình Hiểu Quân khẽ động một chút rồi mới nói: “Không phải đâu…”
“Sao tôi lại thấy cái vòng tay vỏ xò này giống y chang như cái đã từng cùng xem với Âm Âm, chỉ khác là có nhiều một vòng dây thôi?” Trần Hiểu Quân không biết tại sao lại mất hứng ngắt lời Trình Hiểu Quân.
Hai vị phụ huynh ở bên cạnh liếc mắt nhìn nhau, than thở.
“Quân Quân, Hiểu Quân đưa cho con thì con cứ nhận đi, phải nể mặt người ta một chút chứ.” Ba Trần lên tiếng trước tiên, con bé này thật là làm cho người ta phải đau đầu mà, không biết phép tắc gì hết trơn, haizzz không biết ai đã dạy nó như vậy không biết nữa!
“Đúng đó, Quân Quân, cho dù con có thích hay không thì cũng là tâm ý của Hiểu Quân, con cứ nhận đi!” Tần Uyển Linh cũng ở một bên phụ họa.
Trần Hiểu Quân ngượng ngùng nhìn hai vị phụ huynh, thầm nghĩ mình không phải là không thích chỉ là muốn biết rõ cái này lấy ở đâu thôi, cái tên quỷ đáng ghét ngu ngốc, đầu gỗ, lại làm mình mất mặt, lại còn ở trước mặt dì nữa chứ! Trong lòng mặc dù đang mắng Trình Hiểu Quân nhưng cô vẫn nghe lời nhận món quà hơn nữa còn ôn nhu quay qua Trình Hiểu Quân nói: “Cám ơn!”
Ở góc độ của hai vị phụ huynh sẽ không nhìn thấy được ánh mắt mà Trình Hiểu Quân nhận được hoàn toàn không phải là ôn nhu đơn giản như vậy.
Bữa ăn tối này cũng không đến nỗi khó chịu đựng như Trần Hiểu Quân đã tưởng tượng, chủ yếu vẫn là ba và dì tán gẫu với nhau rất hợp ý, ngoài việc đôi lúc ba và dì hỏi cô và quỷ đáng ghét mấy câu như hai đứa ở trong trường học như thế nào, có chơi với bạn tốt hay không, có cùng đi chơi, hoặc học tập gì gì đó, thì bữa ăn này vẫn rất dễ chịu.
Trần Hiểu Quân vốn định kỳ nghỉ đông này tránh không gặp quỷ đáng ghét thì mới đến ngày thứ ba thì kế hoạch đã phá sản rồi, có một thì có hai, có hai thì có ba, chuyện kế tiếp hoàn toàn vượt quá phạm vi dự kiến của Trần Hiểu Quân. Không biết ba Trần muốn nán lại lâu hơn hay là như thế nào, mà còn nói qua tết sẽ cùng cả nhà dì ăn một bữa cơm đoàn viên, quyết định này “hù” Trần Hiểu Quân đến trợn mắt hốc mồm. Bất luận Trần Hiểu Quân có cam kết với ba là cô có thể tự mình làm ra một bàn cơm đoàn viên rất phong phú thế nào cũng không được, kết quả vẫn là ba Trần thắng chung cuộc.
Tối ba mươi tết bốn người ở nhà Trần Hiểu Quân chuẩn bị bữa cơm đoàn viên, dĩ nhiên người nấu cơm còn ai khác ngoài Tần Uyển Linh và Trần Hiểu Quân. Cũng không biết có phải là do không khí của ngày ba mươi tết cuốn hút hay không mà món ăn cũng rất nhiều, Tần Uyển Linh cùng Trần Hiểu Quân ở trong phòng bếp bận rộn đến mức chân không chạm đất, ba Trần cùng Trình Hiểu Quân nhìn cũng sốt ruột: “Có cần bọn tôi giúp một tay không?”
Tần Uyển Linh tranh thủ thời gian nói: “Không cần không cần, sắp xong rồi!” Bà dừng một giây rồi lại nói, “Chết rồi, Hoằng Đào, cái bàn còn chưa có dọn xong, anh đi dọn cái bàn trước đi, còn Hiểu Quân con ở lại đây giúp mẹ một tay.”
Ba Trần theo lời ôm chén dĩa ly tách dọn ra bàn, Trình Hiểu Quân cũng nghe lời ở lại chờ mẹ giao việc.
Tần Uyển Linh xào rau, Trần Hiểu Quân giúp Tần Uyển Linh hấp cá, ước chừng là đã chín, Trần Hiểu Quân liền mở nồi hấp ra thử độ nóng rồi quấn khăn lấy cá ra, có thể do là cái đĩa hấp rất nóng, cũng có thể là cái khăn quá mỏng mà Trần Hiểu Quân sau khi nhanh chóng để cái đĩa xuống liền giậm chân la: “Ấy da, Nóng quá! Nóng quá!” còn không ngừng thổi ngón tay.
“Quân Quân, có bị phỏng không? Để mình xem một chút!” Trình Hiểu Quân hai bước chạy đến trước mặt Trần Hiểu Quân, kéo tay của cô đang bị nóng đỏ, “Phải ngâm nước lạnh ngay, bằng không sẽ bị rộp lên đó.” Nói xong liền kéo tay Trần Hiểu