Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.
c thí nghiệm lúc về ký túc liền chui vào trong phòng tắm ói rất lâu, cho đến khi Trình Hiểu Quân sắc mặt tái nhợt từ trong phòng tắm bước ra ngoài, cậu ta cũng không biết có nên an ủi Hiểu Quân hay không, bởi vì cho dù có bị khó chịu như vậy thì Trình Hiểu Quân vẫn là người được thầy giáo khen là làm tốt nhất. Nói thật, Triệu Bân rất khâm phục tính kiên trì của Trình Hiểu Quân, mỗi khi cậu nhìn Trình Hiểu Quân từ đằng sau lại liên tưởng đến nếu như Trình Hiểu Quân kiên trì, có lẽ không có chuyện gì là cậu ấy không làm được. Nhưng tình huống như thế cứ xuất hiện quá nhiều và quá lâu, Triệu Bân cũng nhìn không được mà lo lắng đi đến cửa phòng tắm coi chừng, nửa giờ sau Trình Hiểu Quân cuối cùng cũng từ phòng tắm bước ra, Triệu Bân lo lắng ngó chừng người nào đó bước chân đang lảo đảo:
“Trình Hiểu Quân, cậu không cần phải ép mình làm những chuyện mà cậu cảm thấy khó chịu, ngày hôm qua chịu đựng, hôm nay cũng chịu đựng, vậy còn ngày mai thì sao, có chịu nỗi không? Rồi những ngày sau đó nữa thì làm sao đây? Cậu có biết cho dù không tính đến chuyện bây giờ cậu có thể chịu được, sau này cậu phải làm sao mà chịu được hả?”
“Cậu không cần lo lắng đâu, lâu rồi cũng thành quen mà.” Trình Hiểu Quân sắc mặt tái nhợt nằm ở trên giường.
“Lâu rồi thành quen?” Triệu Bân không biết nên tin hay không nên tin những lời này của Trình Hiểu Quân: “Cậu có thấy Tiểu Diệp nhát gan không dám cầm dao mổ của lớp chúng ta không, chỉ trong nửa năm mà cậu ta không những cầm được cầm dao mổ mà còn có thể mặt không đổi sắc tiến hành giải phẫu và phân tích các bộ phận, còn cậu thì sao? Cậu cũng có thể làm được như thế, nhưng mà tại sao đến đến giờ này mà cái tật “xong việc là ói” lại một chút cũng không thay đổi, thậm chí gần đây càng ngày càng nghiêm trọng vậy hả?”
Trình Hiểu Quân ở trong lòng cười khổ, cậu cũng không biết tại sao mình lại thấy khó chịu với những thứ kia, thấy khó chịu khi cầm dao mổ, thấy khó chịu khi giải phẫu, khó chịu khi khâu lại, cả quá trình khó chịu không cách nào nhịn được, cậu vẫn cố gắng chịu đựng, nhưng kết thúc một khắc kia cậu lại khó có thể thừa nhận. Có lẽ mình thật mình thật giống như những lời Quân Quân nói nửa vời như vậy, yếu đuối như vậy, hơi một tí là chịu không được: “Vậy cậu nói cho mình biết, có cách gì để mình không còn bị như vậy nữa không?”
Triệu Bân thở dài, ngồi ở bên cạnh Trình Hiểu Quân: “Đây là tâm lí của cậu có vấn đề, cái này chỉ có thể dựa vào một mình cậu mà thôi. Hay là, cậu đi gặp bác sĩ đi, không thể cứ để cậu như thế này, mình thấy cậu không nên bức bách bản thân quá, như vậy cũng không thể giải quyết được vấn đề.”
Cái đề tài này theo lời khuyên can, tiên đoán chính xác của Triệu Bân mà tiếp tục kéo dài mãi đến sau học kỳ hai, bệnh trạng của Trình Hiểu Quân vẫn không có chút khởi sắc, nhưng nhà trường sẽ không chờ một mình Trần Hiểu Quân, thầy giáo cũng không thể bởi vì một mình cậu mà làm nhỡ tất cả chương trình học, bản thân Trình Hiểu Quân cũng sẽ không cho phép mình trốn tránh, cứ như thế mà kết quả thành ra hỏng bét, vào tiết đầu tiên được giải phẫu trên cơ thể con người khi Trình Hiểu Quân đang trực tiếp cầm dao mổ sự bài xích kháng cự lại trào lên khiến cậu bỏ chạy ra khỏi phòng học ngay trước mặt tất cả bạn học và thầy giáo, tình hình hình như đúng là càng lúc càng nghiêm trọng…
Trình Hiểu Quân chạy một mạch đến WC đem toàn bộ cảm giác sôi trào trong dạ dày trong nửa giờ qua nôn ra hết, rửa mặt, nhìn khuôn mặt trong gương không có chút huyết sắc, phải làm sao bây giờ, nếu như không thể cầm dao mổ thì phải làm sao bây giờ? Trình Hiểu Quân chưa từng nghĩ mình sẽ luôn nắm chắc bài vở và bài tập lại gặp phải vấn đề khó giải quyết đến như vậy. Sau khi cảm thấy khá hơn một chút, một mình cậu lang thang không mục đích trong sân trường, đi mãi đi mãi rút cuộc lại tới sân bóng nhỏ mà cậu thường xuyên lén đến xem Quân Quân luyện bóng. Quân Quân không có ở đây, như vậy cũng tốt, sẽ không bị cậu ấy nhìn thấy bộ dáng chật vật này của mình.
Sẽ không nói chuyện, sẽ không đi bộ, sẽ không chạy bộ, không biết nấu cơm, không thể dục, không có sức lực mạnh mẽ, cũng không đủ năng lực… Thì ra là có rất nhiều thứ sẽ không thể…
Những thứ này mình dùng mười mấy năm để thay đổi để cải thiện, lần này còn có thể không? Có còn kịp không?
Trình Hiểu Quân một mình ngồi trên bãi tập, người ra người vào, mặt trời cũng khuất dần, cậu cũng không để ý rốt cuộc mình đã ngồi đây bao lâu, đôi mắt cứ nhìn thời gian vùn vụt trôi qua nhưng từ đầu đến cuối đều không có ý động bước chân.
“Này, quỷ đáng ghét!” Trần Hiểu Quân cầm quả bóng rổ trên tay đá đá vào chân Trình Hiểu Quân, “Tại sao cậu vẫn còn ở đây?” Từ giữa trưa mãi cho đến khi tối, buổi chiều hại tôi không thể luyện bóng, bây giờ còn chưa đi? Không phải ngay cả cơm cũng không thèm ăn chứ!
“Quân Quân?” Trình Hiểu Quân hơi bất ngờ, mỉm cười, “Tại sao cậu lại ở đây?”
Trần Hiểu Quân giận dữ trừng mắt: “Tôi làm sao ở đây á? Tôi không nên ở chỗ cậu nên ở hả?”
Trình Hiểu Quân thấy Quân Quân cầm quả bóng rổ trên tay, thật là k