Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.

u không phát hiện ra. Quân Quân, cậu không biết không, từ lần thấy cậu bị người ta ăn hiếp kéo tóc đau đến chảy nước mắt, mình đã muốn tặng cho nó cho cậu. Sau sự kiện đó, cậu quả nhiên không bao giờ thả tóc, tóc mới chạm vai là đã bắt đầu buộc đầu tóc rồi, nhưng mà cho đến một ngày nọ sau nhiều năm như vậy mình mới dám đem cái kẹp chuẩn bị đã lâu, lặng lẽ tặng cho cậu. Một khắc kia, có pháo hoa làm chứng, nó ở trên tóc cậu lộ ra vẻ vô cùng chói mắt động lòng người.
Đồ mình tặng cậu còn có rất nhiều rất nhiều thứ, tha thứ cho mình bất đắc dĩ hèn hạ, mỗi một lần nhìn vẻ mặt khi cậu nhận được món quà cậu thích thứ lỗi cho mình vì ở trước mặt mẹ và bác Trần hoặc mượn tay mẹ mình miễn cưỡng cậu nhận quà của mình, mình nghĩ chỉ có dùng cách này cậu mới không cự tuyệt mình. Cậu sau đó cũng không có đem những món quà đó trả lại cho mình có phải là muốn nói rõ cậu cũng đón nhận mình, chấp nhận mình hay không…
Quân Quân, sung sướng nhìn cậu từ phía sau, mình cũng có chuyện tự mình không có cách nào giải quyết được, cho dù mình đã dành rất nhiều thời gian để khắc phục tâm bệnh nhưng cũng không thể thoát khỏi, nhưng mấy vẻ mặt của cậu, vài động tác, vài câu nói của cậu cũng đã xóa tan sự lo lắng trong lòng mình. Quân Quân, cậu biết không, mình rất may mắn, rất vui, lúc mình lưỡng lự không biết có nên buông cái dao mổ trong tay hay không thì cậu đã ở bên cạnh mình, củng cố quyết tâm cho mình. Mình nghĩ mình đã có thể lại dũng cảm lần nữa cầm dao mổ rồi, Quân Quân cậu dũng cảm như vậy tại sao mình có thể hèn yếu lùi bước chứ! Hơn nữa, hôm đó ở trong phòng giải phẫu, mình có thể cầm không chỉ là dao mổ, mà còn có cả cậu đang ở trong vòng tay của mình, mình cũng không có cách nào buông tay, cho dù cậu khiến cho mình đau đớn mình cũng không buông ra, cho dù cậu có chạy trốn, mình vẫn nắm lấy cậu, không buông…






Cậu, đúng là người hầu ngoan
Từ sau lần từ phòng giải phẫu trở về, Trần Hiểu Quân hối hận đến nỗi ruột bầm tím, tóc cũng dài ra, mắng chửi tên quỷ đáng ghét dám ôm cô vào lòng kia, còn dám nói thích nữa, tên ngu ngốc này, ngay cả lời nói cũng không giống như người bình thường. Không chỉ vậy, sau đó, cứ mỗi lần thấy cô là quỷ đáng ghét lại cười đáng ghét như vậy nữa! Tên quỷ đáng ghét này, đã chiếm tiện nghi của mình mà còn dám vác mặt đến gặp mình? Không lườm chết cậu tôi không gọi là Trần Hiểu Quân. Vậy tại sao lại là lườm mà không phải mắng hay đánh? Bởi vì Trần Hiểu Quân sẽ không ngu ngốc lặp lại những sai lầm hồi năm nhất nữa. Nhưng chiêu này thật là vô dụng, lườm đến nỗi mắt muốn lòi ra mà tên quỷ đáng ghét đó vẫn cứ xuất hiện trước mặt cô… Chỉ còn cách đơn giản nhất, chính là xem như không thấy.
Nói đơn giản ra thì cách này là không nghe, không nhìn, không phản ứng. Từ nhỏ đến lớn, hai người đã chiến tranh lạnh không ít lần, nhưng với người khác thì chiến tranh lạnh cùng lắm kéo dài vài ngày đến vài tuần là cùng, nhưng Trình Hiểu Quân và Trần Hiểu Quân không phải người bình thường, một cuộc chiến tranh lạnh giữa hai người cũng phải ngót nghét từ vài tháng đến vài năm. Lần này lại bắt đầu chiến tranh lạnh, Trình Hiểu Quân chỉ có thể lẳng lặng quan sát Trần Hiểu Quân, bởi vì anh đã bắt đầu bước vào chương trình học của năm thứ 3, không còn thời gian và sức lực để chơi trò trốn tìm với cô nữa. Có đôi khi, anh chỉ có thể yên lặng mà chấp nhận quan hệ đặc biệt này của hai người.
Nhưng dù cục diện có bế tắc đến đâu thì cũng sẽ có lúc bị phá vỡ, lần này, chính là việc Trần Hiểu Quân vốn khỏe như vâm lại ngã bệnh.
Năm nay Trần Hiểu Quân đăng ký tham gia thi đấu một hội thi thể thao, hạng mục tập thể và cá nhân đều có, trước kia cô cũng từng tham gia nhưng lại vì nhiều lý do mà nhiều lần lỡ hẹn với huy chương. Năm nay lên năm 3 đại học, cuộc thi lại chỉ diễn ra mỗi năm một lần, sau này lên năm 4 thì sẽ không còn cơ hội nữa, vậy nên lần này Trần Hiểu Quân nhất quyết tham gia toàn bộ hạng mục bao gồm cả tập thể lẫn cá nhân.
Trần Hiểu Quân suy nghĩ lại, cảm giác thật không thoải mái, vốn dĩ trước giờ chỉ cần hai ngày là cô không còn đáng ngại gì nữa: “Tôi cứ tưởng vài ba ngày là hết…”
“Quân Quân…” Trình Hiểu Quân đau lòng mà dịu dàng nhìn Quân Quân yếu ớt nằm trên giường bệnh: “Quân Quân, cậu nhất định phải học cách tự chăm sóc mình, nếu không thì cậu cứ gọi tớ, tớ nhất định sẽ đến giúp cậu, đừng tưởng bị cảm thì không có gì đáng lo, có đôi khi, mấy căn bệnh phức tạp cũng là từ vài cái nhỏ nhặt này mà ra, sau này khó chịu thì phải đi khám bệnh, uống thuốc, nếu không tớ sẽ lo lắng lắm, tớ đây sẽ làm bác sĩ…” Trình Hiểu Quân không nói nữa, sau khi học y, anh biết rất nhiều bệnh, không lo Quân Quân sẽ xảy ra chuyện nhưng mỗi lần thấy Quân Quân như thế này, anh cũng thấy đau lòng. Mới đầu là vì Quân Quân mà học y, bây giờ anh đã có thể giải quyết những vấn đề này, sao có thể nhẫn tâm trơ mắt nhìn Quân Quân bệnh tật yếu ớt thế này chứ…
“Tôi… Tôi đói quá…” Không biết có phải do bị cảm hay không mà mặt cô nóng rần lên, cảm thấy