XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.

u dàng với cậu, như vậy không tốt sao?”
Trần Hiểu Quân ngẩn ra, phủ định: “Đương nhiên không phải!”
Bành Hạo cười làm dịu không khí: “Tớ lúc nào chả phong độ lịch lãm, cậu không cần vì có một người bạn trai như tớ mà cảm thấy áp lực.” rồi lập tức lại nói sang chuyện khác, “Thôi không nói chuyện này nữa, sắp đến nhà cậu rồi, về nhà nhớ nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai tớ chờ điện thoại của cậu!”
Trần Hiểu Quân nhìn ra ngoài cửa sổ chẳng còn mấy chốc mà về đến nhà: “Được rồi, ngày mai tớ gọi điện cho cậu!”
Trần Hiểu Quân xách túi của mình xuống xe rồi chào tạm biệt Bành Hạo: “Ngày mai gặp!”
Sau khi Trần Hiểu Quân đóng cửa xe thì cửa sổ xe liền hạ xuống: “Quân Quân!” Bành Hạo gọi Trần Hiểu Quân đã đi được hai thước lại rồi im lặng trong chốc lát sau đó mới nói: “Tớ hy vọng cậu có thể cân nhắc đem chuyện của bọn mình nói cho ba cậu biết…”
Trần Hiểu Quân sững sờ đứng tại chỗ nhìn chiếc xe chở Bành Hạo dần dần lăn bánh đi, mãi cho đến không còn nhìn thấy nữa…
Trần Hiểu Quân về đến nhà liền lăn ra ngủ, ba Trần bởi vì biết cô hôm nay trở về nên đã xin về sớm, vừa đẩy cửa phòng con gái đã thấy cô con gái yêu nằm chình ình ở trên giường mà nhíu mày: “Đã lớn vậy rồi mà cứ như là con nít.”
“Ba…” Trần Hiểu Quân xoay người đáng thương hề hề nhìn ba: “Có chuyện gì sao? Con còn muốn nằm một lát nữa…”
“Không được, dậy ăn cơm tối, ăn xong rồi ngủ tiếp.” Ba Trần không làm khó con gái, nhưng điều kiện tiên quyết vẫn là thân thể phải khỏe mạnh.
Trần Hiểu Quân ườn ra như rắn nằm mãi ở trên giường lăn qua lăn lại mới phụng phịu rời giường: “Dạ biết rồi.”
Ba Trần vừa lòng ra ngoài chuẩn bị bát đũa. Ăn xong một bữa cơm tối do ba Trần yêu thương nấu cho cô, Trần Hiểu Quân ôm cái bụng no kềnh không muốn lết đi đâu, nhưng cô vẫn đứng dậy vận động một chút cho dễ tiêu hóa, rửa chén bát xong rồi mới trở về phòng nằm lên giường. Thả mình xuống giường Trần Hiểu Quân còn đang suy nghĩ đến lời Bành Hạo nói lúc chiều…
Mới yên ổn chưa được một tháng, cô lại phải rối rắm không biết có nên nói chuyện cô đang yêu cho ba biết hay không. Ở trên giường trằn trọc gần một giờ mà vẫn cảm thấy không có dũng khí nói cho ba chuyện này, do dự mà mở ra điện thoại di động tập nói: Bành Hạo, xin lỗi, tớ cảm thấy quan hệ của chúng ta bây giờ vẫn chưa chín muồi, tớ nghĩ chờ quan hệ của chúng ta ổn định rồi mới nói cho ba tớ biết, hy vọng cậu có thể thông cảm! Trần Hiểu Quân sau gửi đi đoạn tin này cũng cảm thấy mình đang tìm cớ đối phó và làm tổn thương Bành Hạo. Đại khái qua chừng mười phút Bành Hạo mới nhắn lại nói có thể chờ cô suy nghĩ kỹ lưỡng rồi nói sau cũng được. Chuyện này xem như lại một lần nữa được tạm thời giải quyết.
Trần Hiểu Quân rất tích cực, sốt sắng nghe theo lời khuyên của Quách Tuyết, ngày nào cũng đi gặp Bành Hạo, mới nghỉ chưa được một tuần mà hai người họ đã gần như đi đến hết tất cả các danh thắng của thành phố. Nhưng điều làm cô không vui là hai ngày này cái quỷ đáng ghét kia đã trở lại, ngày đầu tiên anh trở về, Trần Hiểu Quân còn bị ba Trần lấy giọng nói mệnh lệnh tuyệt đối kéo đi ăn bữa cơm cùng dì và quỷ đáng ghét. Bữa cơm đó vẫn rất hòa hợp, nhưng còn mấy câu trò chuyện sau khi ăn xong lại rất khó tiêu hóa. Lúc gần về đến nhà cái tên quỷ đáng ghét đó nhìn cô chằm chằm không chớp mắt như muốn hỏi ‘Cậu tính khi nào thì mới đem chuyện cậu hẹn hò yêu đương nói cho bác Trần biết?’, kết quả tâm tình vất vả lắm mới bình ổn được lại bị một câu này khuấy trộn lung tung cả lên.
Sau đó lại càng làm cho người ta bực mình hơn là lần nào cô cùng Bành Hạo đi chơi về cũng thấy cái tên quỷ đáng ghét đó đứng ở phía trước cửa sổ quái dị nhìn mình. Trần Hiểu Quân cứ đối diện với ánh mắt quái dị nhìn chăm chú đó là lại có cảm giác như mình đang làm chuyện gì đó xấu xa. Cảm giác này thật là làm cho người ta không thể nhịn được nữa, nhưng mà Trần Hiểu Quân cũng chẳng còn cách nào khác, dù sao cũng không thể chạy tới đánh hay mắng cái quỷ đáng ghét đó một trận được, để không bị ánh mắt quái dị như vậy nhìn chăm chú, Trần Hiểu Quân hiện tại trên cơ bản không dám đi tìm dì nói chuyện phiếm cũng không dám về nhà muộn, thật sự là không biết cuộc đời cô thất bại thế nào mà lại bị cái tên quỷ đáng ghét bám riết thế này nữa!
Giữa trưa hôm nay, Trần Hiểu Quân cùng Bành Hạo ra ngoài ăn cơm, đi dạo rồi sau đó chia ra hai hướng đi về nhà, kết quả lần này lại thấy quỷ đáng ghét đang không nhúc nhích đứng trước cửa nhà mình ở tầng dưới. Trần Hiểu Quân làm như không thấy lướt qua Trình Hiểu Quân đi vào trong.
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân gọi.
Quả nhiên là đang chờ mình, Trần Hiểu Quân liếc đồng hồ: “Hai phút, không hơn không kém!” Thái độ quái dị muốn nói lại thôi của quỷ đáng ghét gần đây khiến Trần Hiểu Quân luôn thấy chột dạ.
Trình Hiểu Quân đi đến trước mặt Trần Hiểu Quân nhìn cô một lát rồi mới dời tầm mắt nhìn lên nhà Trần Hiểu Quân ở lầu trên: “Cậu đã nghĩ xong chuyện phải nói cho bác Trần biết chưa?”
Trần Hiểu Quân sắc mặt nháy mắt liền u ám, quay đầu nhìn Trình Hiểu Quân, trong mắt gần như có thể phun ra lử