Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1579 lượt.
o lời Quách Tuyết đã chỉ mà lúc bận sẽ gửi tin nhắn cho Bành Hạo, Bành Hạo cũng sẽ thực đúng lúc nhắn lại, hai người cũng xem như là có lo lắng duy trì chiều hướng vững vàng phát triển. Đã không còn áp lực như trước, Trần Hiểu Quân cũng vui vẻ an tâm ôn tập, cô cũng không muốn lúc về lại bị ba mắng còn lấy cớ thành tích kém không cho cô ra ngoài phải ở nhà suy nghĩ lỗi lầm, kỳ thật suy nghĩ lỗi lầm cũng chỉ là ép cô đọc sách thi cấp 4, cấp 6 cùng với thi mấy cái chứng chỉ thể dục linh tinh. Trần Hiểu Quân làm sao có thể chịu để thời gian nghỉ ngơi cho sướng biến thành vùi đầu trong đống sách vở chán ngắt chứ, cho nên mỗi lần đến kỳ cuối Trần Hiểu Quân đều rất nghiêm túc vì ngày nghỉ vui vẻ mà phấn đấu. May mắn, lần nào Trần Hiểu Quân cũng hài lòng thu được thành tích như ý về nhà báo cáo kết quả học tập, ba Trần cũng không làm khó cô, mặc cô ngày nghỉ được tự do tự tại.
Vào đại học thời gian nghỉ của các khoa cũng không giống nhau, lần này thời gian nghỉ của Trần Hiểu Quân và Bành Hạo chỉ chệch có nửa ngày, vừa lúc có thể chờ buổi sáng Bành Hạo thi xong đến buổi chiều thì cùng nhau về nhà. Hai người đó còn may mắn là có thể về nhà sớm, khoa y của Trình Hiểu Quân tất nhiên không thể may mắn như vậy, chương trình học của khoa y rất nhiều môn tự nhiên phải thi, bọn họ gần như là nghỉ trễ nhất trường. Ngày Trần Hiểu Quân thi xong, buổi tối cô nhận được điện thoại của Trình Hiểu Quân, cô hơi do dự nhưng vẫn nhấc máy.
“Alô!” Giọng Trần Hiểu Quân trước sau như một không hờn giận.
“Quân Quân, cậu chừng nào thì về nhà?” Giọng Trình Hiểu Quân ở trong điện thoại nghe có vẻ rất trầm.
“Ngày mai!” Trần Hiểu Quân trả lời vô cùng ngắn gọn.
“Ngày mai?” Giọng nói trong điện thoại ngừng trong chốc lát rồi lại hỏi: “Ngày mai mấy giờ?”
Trần Hiểu Quân lại trả lời gọn lỏn: “Buổi chiều!”
“Buổi chiều…” Giọng Trình Hiểu Quân lại trở nên rất nhẹ rất mỏng, “Cậu về một mình hả?”
“Không!” Trần Hiểu Quân có vẻ không kiên nhẫn.
Trình Hiểu Quân qua điện thoại hỏi ra suy đoán của mình: “Cậu… Cậu về cùng Bành Hạo sao?”
“Vậy thì sao?” Quỷ đáng ghét này đúng là không biết nói chuyện điện thoại, sao mà chứ ấp a ấp úng như vậy, nghe thật phiền đó, “Cậu muốn hỏi cái này sao, không có chuyện gì khác thì tôi cúp máy ha!” không đến hai phút Trần Hiểu Quân liền cảm thấy di động đang bị chính mình nắm hơi chặt.
“Quân Quân…”
“Sao, quỷ đáng ghét, cậu có việc gì thì nói đi, đừng có lãng phí thời gian của tôi! Nếu không nói về sau tôi sẽ không nghe điện thoại của cậu nữa đâu.” Nếu không phải thấy cậu không thường xuyên gọi điện thoại làm tôi lo cậu có chuyện gì thì tôi tuyệt đối sẽ không nhận điện thoại của cậu đâu.
“Quân Quân… Tớ biết, hiện tại, cậu sẽ không chờ tớ, cùng nhau về nhà…” Sau đó cũng chỉ nghe thấy một tràng tít tít tít.
Trần Hiểu Quân ngơ ngác nhìn điện thoại trong tay, trong lòng oán hận nghĩ, quỷ đáng ghét, cậu nhất định là cố ý, cứ nói mấy lời kỳ quái làm tôi khó hiểu, khiến tôi phiền lòng, làm tôi tức giận, để xem sau này tôi có còn nghe điện thoại của cậu không nhé! Trần Hiểu Quân tức giận cầm điện thoại ném lên giường…
Trần Hiểu Quân thi xong liền cùng Bành Hạo về nhà, Bành Hạo cũng không hỏi vì sao Trần Hiểu Quân lại ỉu xìu như vậy, gần như cả chặng đường về nhà cô chỉ biết nhắm mắt ngủ. Lúc đến nơi, Bành Hạo đành phải lay Trần Hiểu Quân còn đang tựa vào người mình mà ngủ: “Quân Quân, tỉnh dậy đi! Đến nơi rồi.”
Trần Hiểu Quân dụi dụi đôi mắt đang kèm nhèm: “Đến rồi?”
“Ừ, đến rồi!” Bành Hạo giúp Trần Hiểu Quân lấy hành lý rồi lại nắm lấy tay cô, “Nhanh lên mọi người xuống hết cả rồi!”
“Ừ!” Tối hôm qua ngủ không ngon nên tinh thần không được phấn chấn, Trần Hiểu Quân cứ như thế mơ mơ màng màng đi theo Bành Hạo ra bến xe.
Ra tới nơi, Trần Hiểu Quân cùng Bành Hạo gọi một chiếc xe taxi: “Tớ đưa cậu về nhà trước, cậu xem có ngủ một chút mà cũng không chịu ngủ cho tốt, trở về nghỉ ngơi sớm một chút nhé!”
“Xin lỗi nhé, Bành Hạo.” Trần Hiểu Quân cúi đầu giải thích với Bành Hạo, “Tối hôm qua tớ đọc sách trễ quá nên ngủ không đủ giấc.”
“Nói xin lỗi tớ làm gì chứ, nếu cậu ngược đãi tinh thần mình để đi với tớ thì tớ cũng không nỡ đâu!” Bành Hạo ôn nhu xoa xoa mái tóc, an ủi Trần Hiểu Quân đang cúi đầu không nhìn cậu.
“Ngày mai tớ đến tìm cậu!” Trần Hiểu Quân muốn bù lại biểu hiện tắt trách của mình nên chủ động đề nghị.
“Tớ không thành vấn đề.” Bành Hạo mỉm cười, “Quan trọng là cậu có thể nghỉ ngơi tốt, không cần miễn cưỡng!”
“Không miễn cưỡng, không miễn cưỡng!” Trần Hiểu Quân vội vàng xua tay.
Bành Hạo cười cười không trả lời. Trần Hiểu Quân kỳ quái nhìn Bành Hạo nói: “Bành Hạo, cậu thay đổi thật rồi.”
“Thay đổi?” Bành Hạo ngạc nhiên nhìn Trần Hiểu Quân.
“Ừ!” Trần Hiểu Quân gật đầu, “Cậu đúng là không còn giống như thời còn đi học lúc nào cũng quần áo lụa là, kiêu ngạo không ai bì nổi, mà trở nên… rất dịu dàng!” Trần Hiểu Quân suy nghĩ trong chốc lát rồi dùng từ ôn nhu này để hình dung sự thay đổi của Bành Hạo.
“Dịu dàng…” Bành Hạo thấp giọng lặp lại, “Tớ chỉ dị