Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1584 lượt.
át xa ngã nhào, nhưng chân vẫn đập vào trán Bành Hạo.
Trần Hiểu Quân sửng sờ nhìn Bành Hạo lẳng lặng thật lâu mới cất tiếng: “Xin lỗi nha, tớ không cố ý…”
Bành Hạo buông hai tay ngẩng đầu nhìn chăm chú thật sâu vào Trần Hiểu Quân: “Quân Quân…”
“Sao…?” Trần Hiểu Quân cảm thấy không khí có chút cổ quái, lúc cô còn đang không hiểu Bành Hạo vì sao vẫn dùng ánh mắt khó hiểu đó nhìn cô thì Bành Hạo đã từ chỗ nửa ngồi chồm hổm ngồi xuống bên cạnh cô.
“Quân Quân, tớ…” Giọng Bành Hạo kéo rất dài, làm cho Trần Hiểu Quân không biết anh ta vì sao lại kỳ quái kêu tên mình như vậy.
“Cậu…?” Trần Hiểu Quân bị Bành Hạo tới gần dồn lùi về phía sau.
Bành Hạo còn cách Trần Hiểu Quân chưa đến 3 cm lại mở miệng: “Quân Quân, tớ muốn hôn cậu…”
Trần Hiểu Quân bị lời Bành Hạo nói làm chấn động đầu óc ngưng vận động, trừng mắt ánh mắt ngơ ngác nhìn Bành Hạo càng ngày càng gần… Ngay khi cô nghĩ đến Bành Hạo thật sự muốn hôn lên môi cô thì nháy mắt hành động của cô còn phản ứng nhanh hơn cả đầu óc, cô xoay mặt qua mạnh mẽ đẩy Bành Hạo ra.
Bàn tay Trần Hiểu Quân đẩy Bành Hạo cứ như vậy đình trệ ở trong không trung, hai người đều không có nói gì nhưng ánh mắt vẫn nhìn nhau, không biết qua bao lâu, Trần Hiểu Quân mới đứng lên, tránh ra khỏi phạm vi gần kề Bành Hạo. Cô không biết cô làm sao nhưng trong nháy mắt kia cô thật sự không thể chịu đựng được cảm giác Bành Hạo đang tiến tới gần, liền như vậy đẩy Bành Hạo ra, ‘đã nghĩ xong chưa’, phút chốc đó đó một đáp án rõ ràng đã hiện lên ở trong đầu, mà cái ý nghĩ đó cũng khiến cô hiện tại không thể đối mặt với Bành Hạo…
“Quân Quân, cậu mệt rồi, nghỉ ngơi chút đi rồi chúng ta lại đi ăn cái gì đó.” Giọng Bành Hạo cũng có một tia mỏi mệt.
Trần Hiểu Quân không biết còn có thể nói cái gì, khi nhìn thấy khuôn mặt ủ dột của Bành Hạo mới phát hiện mình sai quá rồi, cái gì ‘nghĩ xong chưa’, kỳ thật căn bản không cần nghĩ, chuyện vừa rồi tất cả đã nói lên đáp án, chỉ là chính cô không muốn thừa nhận và sửa chữa. Hiện tại có nói gì cũng muộn rồi, Trần Hiểu Quân yên lặng gật đầu rồi nằm xuống phía bên kia giường…
Lúc Trần Hiểu Quân còn đang mơ mơ màng màng nghĩ, giấc ngủ trưa này đại khái là cô ngủ rất không ngon, cả người rã rời, bụng thì đói lại còn áp lực trong lòng, quay đầu nhìn thoáng qua Bành Hạo đang nằm phía bên kia giường, cậu ta đưa lưng về phía mình, đại khái cũng giống như mình… Trần Hiểu Quân biết ngay vào khoảnh khắc một giờ trước đó, có rất nhiều thứ giữa bọn họ đã thay đổi hơn nữa không thể vãn hồi.
Mãi cho đến một tiếng rưỡi sau Bành Hạo mới đánh thức Trần Hiểu Quân đang mơ mơ màng màng nói cùng đi ăn cơm. Trần Hiểu Quân vài lần muốn mở miệng gọi Bành Hạo nhưng không làm sao mở miệng. Ra khỏi nhà nghỉ đi chừng 20 phút, Bành Hạo dẫn Trần Hiểu Quân vào một nhà hàng, phía sau cũng không có nhiều người, Bành Hạo vẫn như thường ngày chọn những món Trần Hiểu Quân thích ăn, đồ ăn cũng nhanh chóng được dọn lên, hai người liền bắt đầu lấp cái bụng đã sớm đói meo.
Trần Hiểu Quân cúi đầu ăn cơm, cô không dám nhìn Bành Hạo, nhưng Bành Hạo lại không có gì thay đổi, ngoài nói ít đi một chút, anh ta vẫn giống như trước đây gắp rau cho Trần Hiểu Quân, giúp cô xới cơm, giúp cô lấy cà rốt không thích sang cho mình ăn. Nếu nhìn từ xa nhất định sẽ không phát hiện khi làm mấy động tác quan tâm này hai người đều không có nói chuyện. Trần Hiểu Quân vùi đầu ăn cơm, Bành Hạo vừa chăm sóc cho Trần Hiểu Quân vừa ăn cho đủ phần của mình, chỉ mất 15 phút đã ăn xong bữa cơm mà hai người cũng không biết.
Bành Hạo sau khi thanh toán xong liền kéo tay Trần Hiểu Quân đi dạo ở trên đường, Trần Hiểu Quân một mực đi theo Bành Hạo căn bản không có chú ý hoàn cảnh xung quanh. Bành Hạo thỉnh thoảng còn nhìn xem mấy thứ gì đó mơi mới, anh ta cũng sẽ luôn quay đầu nhìn Trần Hiểu Quân bên cạnh vẫn trầm mặc không nói, sau đó cũng trầm mặc quay đầu đem sự chú ý đặt vào người và vật xung quanh. Sau hơn một tiếng hai người đi loanh quanh không mục đích, Bành Hạo dừng bước xoay người nói với Trần Hiểu Quân: “Quân Quân chắc cậu khát rồi, chúng ta đi vào trong ngồi đi.”
Trần Hiểu Quân ngẩng đầu liếc mắt một cái, là một quán trà, vì thế gật đầu đi vào cùng Bành Hạo. Bên trong rất đông người uống trà, nói chuyện phiếm, còn có người đang đánh tú lơ khơ, Bành Hạo chọn một chỗ ngồi vắng vẻ hơn ở phía sau, rồi chọn một ấm trà hoa có vị ngọt mà Trần Hiểu Quân thích uống.
Trần Hiểu Quân xấu hổ đợi cho trà được bưng lên cũng không nói với Bành Hạo một câu, Bành Hạo cũng không miễn cưỡng cô, giúp cô châm trà rồi bỏ thêm hai viên đường vào đẩy đến trước mặt Trần Hiểu Quân: “Trà hoa cúc cậu thích uống!”
Trần Hiểu Quân bưng cái chén nhẹ giọng nói: “Cám ơn!” Lúc này đây Trần Hiểu Quân rõ ràng nghe được tiếng Bành Hạo thở dài, cô ngẩng đầu nhìn Bành Hạo, “Sao vậy?” Vừa hỏi xong lại muốn tự vả vào miệng mình.
“Quân Quân.” Bành Hạo bỏ đường vào chén của mình rồi khuấy đều, sau đó nói tiếp: “Cậu đừng nói cám ơn, cũng đừng nói xin lỗi tớ. Kỳ thật tớ nên sớm nhận ra là cậu không thích tớ.”
“Bành Hạo…