Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.

” Trần Hiểu Quân đột nhiên có chút sợ những lời Bành Hạo sắp nói, bất luận anh ta nói ra cái gì cũng đều làm cho cô cảm thấy khó chịu.
“Cậu đừng nói gì cả!” Bành Hạo ngắt lời Trần Hiểu Quân, hôm nay, cậu hãy nghe tớ nói đi.”
“Quân Quân, cậu có biết tớ thích cậu ở điểm nào nhất không? Là hồi học sơ trung cậu nổi tiếng cả trường là ngang ngược và ngay thẳng, có thể vì bạn bè mà không tiếc thứ gì, đương nhiên lúc đó tớ cho rằng cậu là đứa con gái thô lỗ, lỗ mãng không có một chút văn hóa cho nên cũng không thích cậu. Sau lại gặp một số người, trải qua một số chuyện, lúc một lần nữa gặp cậu ở trường, tớ mới hiểu được thì ra sự ngang ngược và ngay thẳng của cậu mới là thứ chân thật, tớ lúc ấy liền nói với chính mình, người như cậu mới đáng để tớ thích. Về sau chơi với cậu càng nhiều, ánh mắt của tớ cũng vẫn luôn hướng về phía cậu, cho nên tớ xác định tớ là thích cậu, nhưng tớ biết cậu không thích tớ, cho nên tớ từ trước đến nay vẫn luôn duy trì mối quan hệ bạn bè thân thiết với cậu, hy vọng thông qua việc tiếp xúc thường xuyên cậu cũng có thể thích tớ.”
Bành Hạo uống một ngụm trà rồi tiếp tục: “Có lẽ là tớ đánh giá cao mình, cậu đúng là hoàn toàn không có cảm giác thích tớ, cho dù tớ có bạn gái cậu cũng không như tớ nghĩ mà coi trọng tớ. Tớ nói rồi tớ từng nghĩ tới việc từ bỏ, nhưng mà thất bại, sau đó tớ lại như trước dùng phương thức uyển chuyển theo đuổi cậu. Tớ nên vui, bởi vì sau đó cậu cũng chịu đồng ý hẹn hò với tớ. Cậu không biết tớ vui thế nào đâu, nhưng mà dần dần tớ phát hiện có vấn đề, cậu có biết là cái gì không?”
Trần Hiểu Quân khổ sở lắc đầu, cô không biết rốt cuộc vấn đề ở đâu ra, cô cũng không biết trong lòng mình nghĩ gì, rõ ràng đã sớm quyết định hẹn hò với Bành Hạo, vậy mà kết quả vẫn là…
“Chính là cậu bây giờ.” Qua một thời gian hẹn hò này, Bành Hạo cuối cùng cũng biết kỳ thật Trần Hiểu Quân ở phương diện nào đó rất là ngốc ngếch, “Chính là cậu bây giờ căn bản không phải là cậu, hay nói cách khác là không phải con người thật của cậu.”
Trần Hiểu Quân rốt cuộc cũng ngẩng đầu nhìn Bành Hạo, nhưng là trong mắt của cô vẫn còn nhiều điều chưa hiểu rõ. Bành Hạo biết nên lắc đầu: “Quân Quân, cậu ngẫm lại chính cậu trong khoảng thời gian này rốt cuộc có vui hay không? Cậu không cần trực tiếp nói cho tớ biết, trong lòng cậu hiểu là được rồi. Nhưng tớ có thể nói cho cậu biết tớ không vui. Cứ hễ rời cậu ra là sẽ không vui, bởi vì không có cậu ở bên cạnh, tớ liền cảm thấy cậu cách tớ rất xa, xa đến nỗi tớ thậm chí còn hoài nghi vừa rồi tớ có phải thật sự ở cùng cậu hay không. Đến hôm nay, tớ không thể không thừa nhận, cậu với tớ ở bên nhau cũng không vui. Tớ biết Trần Hiểu Quân là người dám nói dám làm, sẽ không bởi vì cảm xúc của người khác mà đè nén sự ngay thẳng của mình, rõ ràng và quyết đoán, cho dù là đánh người mắng người, cậu ấy luôn không bao giờ để ý mà trực tiếp phát tác trước mặt người khác. Chưa bao giờ cậu che dấu tính cách của mình, vậy mà ở trước mặt tớ, cậu lại thu hồi bản tính của cậu. Lúc vừa mới quen nhau, tớ rất vui, tớ tưởng tớ thay đổi cậu, nhưng bây giờ tớ phát hiện sự thay đổi này làm cậu không vui vẻ gì. Trên thực tế tớ đã phát hiện ra từ lâu chỉ là tớ không dám thừa nhận, mà cậu đã sớm cảm giác được mà chấm dứt việc tự gò ép bản thân.” Chuyện này cũng không phải là lỗi của một mình Quân Quân, Bành Hạo cầm lấy tay cô: “Thật sự không có gì phải xin lỗi hay cám ơn, là tớ khiến cậu không vui khi ở bên tớ, tớ không cần cậu ở trước mặt tớ miễn cưỡng tỏ ra vui vẻ, tớ cũng không cần cậu luôn nói xin lỗi tớ, tớ cũng không cần cậu vì để cho tớ vẻ mà phải đi tìm người khác giúp đỡ, tớ lại càng không cần cậu bởi vì tớ mà cảm thấy mất đi chính bản thân cậu… Quân Quân, có lẽ là tớ đã ở quá gần cậu, làm cậu cảm thấy cậu nợ tớ, muốn thử thích tớ. Nhưng mà Quân Quân, nếu cố gắng thích tớ mà khiến cậu không vui, khiến cậu đánh mất bản thân, thì tớ đây thích cậu cũng có ý nghĩa gì đâu, người tớ thích là một Trần Hiểu Quân luôn vui vẻ, mặc dù sai nhưng không dễ dàng nhận sai, lúc nào cũng cho rằng có gan là làm được tất cả, khi không vui thì mắng chửi người, lúc tức giận sẽ đánh người… Không phải là một Trần Hiểu Quân chưa từng biết cúi đầu lại ở trước mặt tớ không dám ngẩng đầu cũng không dám nhìn tớ, càng không biết nói gì với tớ… Cậu, có biết không?”
“Bành Hạo… Tớ…” Giọng Trần Hiểu Quân biến mất ở Bành Hạo đặt ngón tay lên môi cô, “Đừng nói gì cả, đừng làm cho tớ cảm thấy ngay từ đầu mình đã sai rồi. Quân Quân, chúng ta về sau vẫn là bạn tốt, tớ thích nhìn dáng vẻ cậu thích gì làm nấy, đừng ở trước mặt tớ chôn vùi bản thân, tớ hy vọng quyết định này của tớ có thể cho tớ nhìn thấy một Trần Hiểu Quân chân thật nhất, hấp dẫn nhất của trước kia…”
Trần Hiểu Quân cố nén nước mắt đang muốn chảy ra mà gật đầu, Bành Hạo thấy Trần Hiểu Quân gật đầu thì rụt tay lại: “Chúng ta vẫn là bạn chứ?”
Trần Hiểu Quân rốt cuộc nở nụ cười, cười có chút thoải mái có chút khoái hoạt có chút cảm động còn có chút sầu não: “Chúng ta vẫn là bạn!”
Chén trà này vẫn chỉ uống trong 15 phút, Bành H