Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2474 lượt.
sợ nói không thành lời. Có người hỏi tại sao, không phải chỉ là một con chó thôi sao? Thật ra thì con chó kia nhìn cũng rất đẹp trai nha. Nhưng thư ký cũng hết cách rồi, cô chính là trời sinh sợ những thứ có lông dài. Anh để cô nuôi rắn cô không sợ, thậm chí cả một buổi tối ngủ cùng rắn cùng một chăn cũng được, nhưng đừng để cô nhìn thấy con vật có lông dài, hù chết người nha. Sau đó nghe nói Nghiêm Hi thường ngủ cũng Tiểu Yêu, cái cảm giác kia, giống như người sợ rắn buổi tối nhìn thấy rắn vậy. Suy nghĩ một chút liền như sấm đánh.
Nghiêm Hi coi như tạm ổn nhưng Tiểu Yêu không được như vậy. Phần lớn khi thư ký nhìn thấy Tiểu yêu uy phong lẫm liệt, cảm nhận đầu tiên chính là ở đây chó rất quan trọng? Sau đó rất có ý thức lui về một bước. Mặc dù Tiểu Yêu không cắn người nhưng mà ở phòng làm việc rất không tốt, trong phòng nghe thấy được rất nhiều âm thanh phong phú. Chú chó vui vẻ ngắm bình hoa, sơ ý một chút có thể nghe được tiếng vỡ “choang” một cái, hoặc là bình hoa bị Tiểu Yêu đẩy, hoặc là Tiểu Yêu thừa dịp Lãnh Diễm không có ở đây nhảy lên tha tài liệu quan trọng, còn có thể trực tiếp cào một cái hố ở trên ghế sa lông trong phòng làm việc của tổng tài.
Lãnh Diễm vừa vào cửa liền nhìn thấy phòng làm việc của mình bị dày vò, tất cả đều thành bọt biển rồi, tài liệu trên bàn làm việc bay toán loạn, một mảnh hỗn độn.
Lãnh Diễm nhức đầu vỗ trán, anh không chịu nổi, gọi Nghiêm Hi tới: “Được rồi, em muốn công việc thì công việc, nhưng mà anh cũng có điều kiện, đó là em phải làm việc ở công ty này. Em có thể làm trong bộ phận PR, nơi đó là nơi làm quảng cáo, không được thì không cần nói nữa, dù sao anh cũng sẽ không đồng ý cho em làm ở công ty khác.
Nghiêm Hi vốn không nghĩ tới, hiện tại ở công ty này từ trên xuống dưới người nào không biết quan hệ của mình với Lãnh Diễm? Nếu đi làm ở đây thì không phải giống trước sao, không tốn chút sức lực nào. Nhưng câu sau của Lãnh Diễm đã chặn lại lời của cô. Cô không có đường khác để đi, vậy cũng được, dù sao làm việc vẫn hơn là mình mang theo Tiểu Yêu giày vò phòng làm việc của anh.
Hiện tại, Nghiêm Hi đang ở trong phòng tìm tài liệu. Gần đây quản lý giao cho cô một dự án về hợp tác của công ty. Nhưng cô không hề hiểu gì, cái gì cũng phải từng chút từng chút tra rõ. Lãnh Diễm gần đây bị lạnh nhạt, mặt càng đen hơn. Cũng biết không thể để cho cô cưỡi lên đầu, kết quả là sao đây.
Chu Châu gọi điện thoại tới, đặc biệt hưng phấn gào khóc: “Bảo bối, mình tới đây!”
Nghiêm Hi còn chưa kịp phản ứng: “Cậu nói cái gì? Cậu tới rồi hả?” Mỗi lần Chu Châu đều như vậy, đầu óc bình thường không thể hiểu được,……. Nói chuyện chính là như vậy.
Sân bay thành phố A, Chu Châu đeo một cái mắt kính to, hai tay trống không đứng đó. Nghe Nghiêm Hi không hiểu hai tay chống nạnh. (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn).Ách, không được, một tay còn phải cầm điện thoại, vậy thì một tay chống nạnh là được rồi: “Mình tới tìm nương tựa cậu, cậu nói cho mình chỗ nào!” Có chút tức giận rống một câu.
Tay cầm tài liệu của Nghiêm Hi dừng lại, Chu Châu tới thành phố A rồi. Sau đó liền cầm điện thoại kích động hét lên. Cô làm việc ở phòng riêng, nhưng phòng làm việc này thông với phòng quản lý bộ phận PR, quản lý mỹ nữ nghe thấy, tay cầm cốc cà phê run lên, tràn đầy ra ngoài, cố tình đổ lên một thân quần áo màu trắng. Nhìn cà phê dính trên quần áo, nhức nhối. Ngày hôm qua mới vừa mua xong, không ngờ vừa mặc vài giờ liền hỏng. Mắt yên lặng nhìn trần nhà, nghĩ thầm lão bản, bộ y phục này có thể chi trả cho tôi không, như vậy cũng tính là tai nạn lao động chứ?
Nghiêm Hi tương lai sẽ là bà chủ, đây là bí mật công khai của toàn bộ công ty, cho nên đối với vấn đề bà chủ đi trễ về sớm không ai dám nói gì. Ngươi có thể nói gì, nếu cảm thấy không công bằng vậy trước tiên trách mình không đầu thai vào chỗ tốt đi, không oán người được.
Nghiêm Hi kích động chạy từ thang máy xuống bãi đỗ xe, cô muốn đi đón Chu Châu. Nhưng chạy đến đây rồi mới nhớ, hôm nay mình không lái xe. Không phải chỉ hôm nay không lái xe, mà kể từ khi tới thành phố A cô đã không lái xe nữa. Đứng ở bãi đỗ xe tối tăm, Nghiêm Hi nghĩ, Lãnh Diễm thế nhưng không mua cho cô một chiếc xe, thật keo kiệt.
Nghiêng đầu đi vào thang máy chạy thẳng đến phòng làm việc của Lãnh Diễm. Thư ký thấy cô, không ngăn lại, trực tiếp thả người đi vào. Nghiêm Hi cũng không khách khí, liền đẩy cửa vào, kết qủa người ta đang tụ hội với mấy anh em.
Tiếu Thâm cầm gậy chơi golf quơ quơ múa luyện bóng, Cố Tiêu ngồi trên quầy bar uống rượu, Lãnh Diễm và Lý Duệ Thần nằm ngửa trên sô pha cầm ly rượu nói chuyện.
Nghiêm Hi đi vào liền ngây ngốc, phòng làm việc của Lãnh Diễm khi nào trở nên biết hưởng thụ như vậy? Lại có thể đánh golf? Nhìn sang bên cạnh, trực tiếp hôn mê, trong góc còn có một lối để chơi bowling nha.
Hơi nhức đầu, lông mày Nghiêm Hi nhíu lại: “Ở đây có chuyện gì xảy ra? Em mới vài ngày không lên, liền thay đổi như vậy?” Đổi thành như vậy, đây là phòng làm việc nha. Biết phòng của Lãnh Diễm lớn, cả tầng 66 là phòng làm việc của Lãnh Diễ