Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2472 lượt.
m, không phải là lớn ư? Nhưng lớn cũng không thể làm như vậy, trực tiếp biến thành trung tâm giải trí cho xong. Khóe mắt quét phòng làm việc một lượt, nhìn một chút, bên kia đặc biệt còn có quầy bar, trên quầy bar có rất nhiều loại rượu. Nhìn vào bên trong, lại còn có cả bàn bóng bàn.
Nghiêm Hi trực tiếp hiểu ra câu người có tiền sống đáng xấu hổ.
Càng nhìn càng cảm thấy đốt tiền, chậc chậc nói: “Có tiền a có tiền, Lãnh Diễm anh đốt tiền đi, xem anh một ngày kia phá sản thì sẽ như thế nào. Bây giờ anh phá của vậy đến đó xem anh có dạng gì!”
Lãnh Diễm mặc một cái áo sơ mi trắng nửa nằm ở trên sô pha mềm mại, ở hai cúc áo, một tay tựa trên ghế, xương quai xanh ở dưới cổ lộ ra trước mắt Nghiêm Hi. Nghiêm Hi nhìn bộ dạng này của anh, hận không thể xé rách anh, đây chính là bộ dạng của một tiểu thụ.
Nghiêm Hi yên lặng chuyển tầm mắt, khóe miệng Lãnh Diễm chậm rãi câu lên, chậm rãi đứng lên, một tay cầm ly rượu, say lảo đảo. Cô vừa quay đã thấy anh ở trước mặt, đôi mắt nửa mở nửa nhắm, phong tình vạn chủng chính là nói chỗ này. Tiếu Thâm ở một bên nhìn, trực tiếp ném cây gậy chơi golf sang một bên nhìn náo nhiệt. Thân thể Cố Tiêu cũng chuyển một cái, ghế tròn cũng xoay theo, tất cả ánh mắt đều như xem kịch vui nhìn bên này.
Nghiêm Hi nhìn chằm chằm Lãnh Diễm đi tới. Nhìn bộ dáng này của Lãnh Diễm, Nghiêm Hi nói không thành lời, đôi mắt vụt sáng, nhìn một chút bên này rồi bên kia. Cuối cùng Lãnh Diễm cũng tới gần, gần tới mức hơi thở truyền lên mặt đối phương. Thân thể của Lãnh Diễm chặn tầm mắt của Nghiêm Hi, hết cách rồi, Nghiêm Hi liền cúi đầu nhìn ngực Lãnh Diễm.
Người nọ nhìn như ăn hết Nghiêm Hi, trong cổ họng phát ra tiếng cười: “Sao lại không dám nhìn anh? Hả? Vừa rồi xông vào trông rất gấp mà?” Nói xong tay khôngcầm ly đưa lên đầu Nghiêm Hi, vừa rồi vì bước nhanh khiến tóc cô bị gió thổi rối lên rồi.
Nghiêm Hi càng thêm xấu hổ, mắt len lén nhìn ba tên thần kinh đang ở một bên cười hề hề hà hà xem kịch vui. Chống lại ánh mắt mờ ám của ba người kai mặt của Nghiêm Hi lập tức đỏ lên, dùng sức đẩy Lãnh Diễm, ấp úng nói: “Cái đó……Cái đó……”. Chỉ nói được như vậy rồi không thốt thành lời, cô đang suy nghĩ, mới vừa rồi mình đi lên đây để làm gì?
Đầu óc của Nghiêm Hi bị Lãnh Diễm quậy khiến cô không nghĩ được gì, đầu óc choáng váng ra khỏi phòng làm việc của tổng tài, liền nghe thấy bên trong phát ra tiếng cười lớn. Sau đó không biết Lãnh Diễm làm gì tiếng cười kia liền giống như không có,…. Đầu óc của Nghiêm Hi vẫn còn loạn, mặt vẫn còn đỏ, cô một đường chạy vào thang máy, không dám nhìn người khác nữa. Cho đến khi xuống bãi dỗ xe, lúc này cô mới nhớ tới nguyên nhân mình lên tìm anh.
Thở phì phò gọi điện cho Lãnh Diễm. Lãnh Diễm vừa mới bị dáng vẻ mơ mơ màng màng của Nghiêm Hi khiến cho tâm tình vô cùng tốt, khóe miệng luôn treo nụ cười. Kết quả Nghiêm Hi vừa mới đóng cửa lại, ba người kia liền cười ầm lên. Khóe miệng Lãnh Diễm vừa treo nụ cười, trong nháy mắt khí lạnh bao trùm. Nghiêng đầu nhìn sang, ba người kia trực tiếp bị khí lạnh làm cho đông lại.
Nghiêm Hi gọi điện thoại tới, Lãnh Diễm chậm rãi lấy điện thoại ra. Lãnh đại gia liếc tên người gọi, thấy tên của Nghiêm Hi lần nữa biến sắc, khí lạnh lập tức được thay bằng ấm áp, Nghiêm Hi giận giữ hầm hừ: “Lãnh Diễm, anh giàu như vậy thậm chí một chiếc xe cũng không mua cho em, keo kiệt chính là keo kiệt.” Nghiêm Hi nói xong còn chưa hến giận, vừa nói vừa giơ chân giậm tại chỗ.
Lãnh Diễm nghe lời này, mắt nhảy lên: “Thật sao?” Nghiêm Hi nói anh mới nhớ tới, hình như đúng là không mua cho Nghiêm Hi một chiếc xe. Nhưng lại nhớ tới một vấn đề, nhân tiện liền hỏi: “Em có bằng lái không?”
Nghiêm Hi nghe trực tiếp cắn răng, Lãnh Diễm nói lời này dùng âm điệu cao, ngân dài ra. Trong lòng Nghiêm Hi liền nổi lên phản ứng hóa học, nổi giận tại chỗ: “Lãnh Diễm, anh xuống ngay cho em!”
Lãnh Diễm cầm điện thoại cách xa lỗ tai, lông mày nhướng lên cúp điện thoại. Cũng không để ý đến ba người kia, xoay người cầm chìa khóa trên bàn làm việc quay đầu bước đi. Tiếu Thâm nhìn thấy lên tiếng: “Ai ai, Lãnh Diễm, hạng mục mình còn chưa bắt đầu nói, cậu làm gì thế?” Lãnh Diễm đầu cũng không quay lại liền đi, để lại Tiếu Thâm lắc đầu: “Đầu năm nay thế nào khắp nơi toàn kẻ ngu nha, thậm chí có người còn không muốn kiếm tiền, thật khờ.”
Về điểm này, ngược lại Lý Duệ Thần lại biết, hắn cảm thấy yêu Nghiêm Hi chính là chuyện xui xẻo nhất của người này. Nhưng nếu bị Nghiêm Hi yêu lại là chuyện khó khăn nhất. Cậu ta chính là thằng ngốc, làm sao cố tình chọn Nghiêm Hi chứ.
Khi thang máy xuống tới bãi đỗ xe, Đầu tiên Lãnh Diễm theo thói quen quét mắt một vòng. Không có ai, Lãnh Diễm đi lên hai bước, còn chưa tới đuôi xe liền nghe thấy tiếng còi báo động. Ở nơi bãi đỗ xe tối om này, âm thanh kia giống như là sấm đánh, hiệu quả đặc biệt tốt. Lãnh Diễm cảm thấy đầu mình có chút đau, tiếp tục đi về phía trước, lúc này mới thấy Nghiêm Hi đang gắt gao lôi kéo cửa xe, như muốn phân cao thấp với nó.
Lãnh Diễm bước nhanh tới lôi Nghiêm Hi lại, đau lòng nh