XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.

Khải cảm thấy nhức đầu vỗ vỗ lên trán, thấp giọng nói: “Em nói bậy bạ cái gì, Nghiêm Hi ở cùng với Lãnh Diễm, nói không chừng thật sự là có vấn đề gì đó.”
Chu Kỳ khinh thường nói: “Lãnh Diễm? Anh ta? Trừ bộ dạng đẹp trai ra thì anh ta còn có cái gì khác? Căn bản cũng giống như Nghiêm Hi, nói không chừng chính là được phụ nữ nuôi thành mặt trắng, anh ta cùng con tiện nhân Nghiêm Hi ở chung một chỗ, có thể có chuyện gì tốt.”
Chu Khải cũng bắt đầu cho là như vậy, người bình thường nhìn Lãnh Diễm trắng trẻo đẹp trai thì tất yếu cũng sẽ nghĩ như vậy, chính là được phụ nữ nuôi thành mặt trắng.
Nhưng mà, nhớ lại vừa rồi ở trong văn phòng của viện trưởng, thái độ của viện trưởng đối với Lãnh Diễm là một mực cung kính, chẳng hiểu tại sao, lần đầu tiên trái tim Chu Khải có một dự cảm xấu.
Thấy Chu Khải không nói lời nào, Lý Lệ ngồi trên giường lặng lẽ đưa tay kéo anh, ngữ điệu chua xót van xin: “Khải, anh không bỏ được cô ấy sao? Cho dù cô ấy ác độc hại chết con của chúng ta, anh cũng vẫn thiên vị cô ấy sao? Khải, em cầu xin anh công bằng với em một chút, không sai, em gả cho anh là lỗi của em, mất con xem như là báo ứng của em thì tại sao, cái giá phải trả là sinh mệnh của con chúng ta mà vẫn không thể khiến anh tỉnh ngộ sao?”






Cẩn Thận Không Bị Người Khác Lợi Dụng
Lý Lệ vốn rất mềm mại yếu ớt, hiện tại trên mặt lại lộ ra nét nhu nhược bất lực càng khiến cho dáng vẻ của cô giống như Lâm muội muội nhu nhược, khiến cho lòng người sinh trìu mến, đặc biệt là đàn ông.
(Chú thích: Lâm muội muội – Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng)
Chu Khải vừa nhìn thấy vẻ mặt bi thương cùng dáng vẻ bất lực của cô, nghĩ tới mình mới vừa mất một đứa bé, trái tim không khỏi xúc động, cúi người xuống nhẹ nhàng ôm Lý Lệ vào trong ngực, nhẹ giọng an ủi: “Anh xin lỗi, anh không có ý đó, anh chỉ là….”
Lý Lệ cũng nhẹ giọng cắt lời anh: “Em hiểu, em yêu anh như vậy, làm sao có thể nói chia tay liền chia tay, nhưng… Khải, em xin anh hãy nhìn rõ lòng người, không nên để người khác lợi dụng tình cảm của anh nữa.”
Chu Kỳ vừa nghe được trước kia bọn họ có quen biết, ngược lại rất hứng thú, vội vàng tiến lên kéo cánh tay ông Chu hỏi: “Cha, trước kia cha có quen bác Lý sao?”
Chu lão gia nghe vậy khẽ mỉm cười, cũng không trả lời, Lý Thánh Đức nghe vậy liền cười trìu mến: “Đúng vậy, cha con đó, khi chưa lấy vợ ngày ngày đều đến nhà bác ăn chực nha.”
Lý Lệ nghe vậy chỉ khẽ cười một tiếng, tựa như đã sớm biết rồi, trái lại, Chu Khải và Chu Kỳ - hai anh em đều kinh ngạc, cơ nghiệp nhà họ Chu là do cha gây dựng lên từ hai bàn tay trắng, điều này bọn họ đều biết rõ, nhưng chuyện Lý Thánh Đức nói, bọn họ thật không thể ngờ.
Chu Kỳ suy nghĩ một chút, giống như vừa phát hiện ra vùng đất mới, vui vẻ nói: “A, con nhớ ra rồi, trong phòng sách của ba con có hình chụp một người phụ nữ, người phụ nữ đó rất xinh đẹp, trên tay bà ấy còn ôm một đứa bé, có phải có liên quan đến người phụ nữ đó không?”
Vốn là cười nhạt, bỗng nhiên Lý Thánh Đức và ông Chu đều cười không nổi, mặt cứng ngắc rất khó coi.
Không khí vốn rất vui vẻ, bỗng nhiên rơi vào trầm mặc.
Ông Chu lúng túng nhìn sắc mặt khó coi của Lý Thánh Đức, Lý Thánh Đức liền cụp mi mắt, không thấy rõ vẻ mặt ông là gì.
Hình như Chu Khải cũng nhớ đến tấm hình người phụ nữ đó, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt hai ông cụ không đúng lắm nên không hỏi tới, lại nghĩ đến Lãnh Diễm, Chu Khải không nhịn được bước lên trước.
“Cha, bác Lý, con muốn hỏi thăm về một người, không biết cha và bác Lý có thể tra rõ lai lịch của người này không?”
Trên mặt ông Chu và Lý Thánh Đức còn sót lại vẻ lúng túng, đối với việc Chu Khải nói sang chuyện khác đúng là cầu cũng không được, có điều, nhìn vẻ mặt âm trầm của Chu Khải, hai người kinh ngạc liếc mắt nhìn nhau, ông Chu lên tiếng trước:
“Ai? Ai có thể khiến con coi trọng như vậy?” Gần đây chuyện tình cảm hôn nhân của con trai khiến ông có chút bất mãn, nhưng cũng chỉ xem như con trai luôn luôn ngoan đột nhiên quậy một chút thôi.
Khi Chu Khải nhắc tới người kia, trên mặt đều là vẻ nghiêm túc, thậm chí chân mày không tự chủ được cũng nhíu chặt lại.
Là người như thế nào?
Chu Khải thở dài não nề, sau khi định thần lại, chậm rãi mở miệng: “Chính là người đàn ông bên cạnh Nghiêm Hi, Lãnh Diễm!”
Ông Chu sững sờ, “Lãnh Diễm? Trong ngày hôn lễ của con, khi người đàn đó xuất hiện cha đã cho người lập tức điều tra, không có vấn đề gì lớn, có chuyện gì?”
Nghe vậy, Chu Khải trầm tư một lát, kiên định lắc đầu, giọng điệu có một loạt kiên định làm cho người nghe tin phục: “Không thể nào, Lãnh Diễm này tuyệt đối không đơn giản, điều tất yếu bây giờ là cha nên điều tra lại một lần nữa.”
Lý Thánh Đức đột nhiên lên tiếng: “Mọi người nói tới Nghiêm Hi? Nghiêm Hi là ai?”
Những lời này của Lý Thánh Đức vừa dứt, Lý Lệ ngồi trên giường bệnh mặt đột nhiên biến sắc, Nghiêm Hi? Lý Nghiên Hi?
Chẳng lẽ………
Lý Lệ chợt có cảm giác mình xong đời, không phải như mình nghĩ chứ?<