Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342138
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.
hiến cả thành phố mafia rung lên ba nhịp, Long môn vì muốn tránh mũi nhọn của băng đảng Mafia Italia này nên đã rời khỏi Italia.
“Hi, Louis tiên sinh, muộn vậy rồi còn chưa ngủ?” Diệp Sâm mỉm cười tao nhã, bưng cốc cà phê, vắt chân lên, cười mà như không nheo mắt nhìn anh ta.
“Chờ cậu.” Louis mỉm cười, “Nếu tôi đến thành phố A, Diệp tam thiếu có hoanh nghênh không?”
Diệp Sâm khẽ nhướn mày, lắc lắc cốc cà phê trước mặt, anh trêu chọc nói: “Louis tiên sinh đến thành phố A, có biết bao nhiêu người nghênh đón, làm sao tới lượt bản thiếu gia chứ?”
“Giao dịch gần đây của tôi có chút vấn đề, tôi phải đích thân nói chuyện với cậu.”
“Xảy ra vấn đề thì rút đi, bản thiếu gia không có hứng thú.”
“Diệp tam thiếu, giao dịch không phải cậu nói rút là rút được, nếu không bên tôi không biết ăn nói thế nào.” Louis mỉm cười rất dịu dàng, giọng điệu lại vô cùng mạnh mẽ, không cho phép thắc mắc, Diệp Sâm không muốn làm cũng phải làm.
“Ngài bây giờ là ông trùm đảng Mafia, cả vương quốc bóng đêm ở Italia đều là của ngài, ngài cần gì phải ăn nói với ai?” Diệp Sâm giễu cợt.
“Nói đến đây, tôi còn chưa chúc mừng ngài kìa, Louis tiên sinh, chúc mừng ngài đã được như ý muốn, Ruth quả nhiên không phải là đối thủ của ngài.”
“Đa tạ.” Hoàng tử u sần Louis mỉm cười dịu dàng, đùa nghịch chiếc nhẫn ngọc to bản trên tay, Louis cũng khẽ nhướn mày, “Tôi cũng phải chúc mừng anh Diệp tam thiếu, không ngờ anh đã có con trai rồi.”
“Anh cũng đọc báo rồi à, đúng là kỳ tích.”
“Truyền thông GK đăng tải ầm ĩ như vậy, việc này ai mà không biết chứ.”
“Anh đến thành phố A là vì muốn đàm phán lại vụ giao dịch này với tôi?” Diệp Sâm đổi chủ đề lạnh lùng hỏi.
“Không sai.” Louis nhẹ nhàng mỉm cười, “Nhân tiện đến thăm Diệp tam thiếu anh, thêm một người bạn dù sao cũng hơn là thêm một kẻ thù, anh nói có phải không?”
Trong lòng Diệp tam thiếu cười nhạt, xin anh, anh và tôi hai chúng ta dù thế nào cũng không thể làm bạn, anh đừng sỉ nhục hai chữ bạn bè này.
“Được thôi, khi nào anh đến?”
“Tuần sau.”
“OK, tôi biết rồi.”
“Nói như vậy, anh đồng ý đàm phán lại?” Ánh mắt phỉ thúy của Louis thoáng một nét cười, nụ cười khiến người ta run rẩy, ẩn giấu phía sau vẻ u sầu của anh ta.
“Tôi còn có đất để lựa chọn không?” Diệp tam thiếu xòe tay ra, chậm rãi nói.
“Thông minh.”
“Vậy tuần sau gặp.” Diệp Sâm ra hiệu muốn tắt màn hình.
“Tôi bắt đầu có chút mong đợi rồi.”
Diệp Sâm lạnh lùng nhếch môi, “Tin tôi đi, Louis tiên sinh, nếu như tôi nói mong đợi, đó tuyệt đối là lừa dối mà thôi.”
Buổi trưa, Dương Triết Khôn gọi điện cho Trình An Nhã, nói Dương lão gia muốn gặp cô, hai người hẹn thời gian, Trình An Nhã nhờ Lý Vân đến đón cô.
Khi cô đến điểm hẹn, Dương Triết Khôn đã chờ ở đó rồi.
“Ông của anh tìm em rốt cuộc là có việc gì?”
“Anh cũng không rõ, ông không nói gì với anh.” Dương Triết Khôn không hề giấu giếm thật thà nói, dìu cô chầm chậm đi vào trong nhà hàng.
Dương lão goa đang chờ bên trong.
Sau khi gật đầu chào hỏi, Trình An Nhã luôn giữ nụ cười, Dương Triết Khôn đỡ cô ngồi xuống.
“Ôn à, hai người nói chuyện, con đi trước, lát nữa con đến đón ông.” Dương Triết Khôn nhẹ nhàng nói, đi ra khỏi nhà hàng.
“Chân của cháu đã đỡ nhiều chưa?” Dương lão gia phá vỡ bầu không khí im lặng trước, quan tâm đến tình hình thương tích của cô.
“Đã đỡ nhiều rồi, cám ơn ông đã quan tâm.”
“Cháu muốn ăn gì cứ gọi, món ăn của nhà hàng này rất chính thống.” Dương lão gia gần như giỗ dành, dường như cô là cháu gái thất lạc đã nhiều năm, còn ông thì vô cùng mong muốn làm cho cô vui lòng.
“Không cần đâu, cháu không đói.” Đây là nói thật, cả ngày nhàn rỗi nằm không, cô không có chút cảm giác đói nào, “Ông tìm cháu có việc gì không?”
“Chỉ là muốn gặp cháu một chút.” Dương lão gia mỉm cười, vẻ mặt rất thân thiện, “Cô Trình là người gốc ở đây à?”
Trình An Nhã mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Cháu nghĩ Dương lão gia nhất định đã điều tra rồi, lai lịch của cháu, ông phải rất rõ ràng mới đúng.”
Dương lão gia hơi có chút kinh ngạc, cũng không giấu giếm, gật đầu: “Đúng là đã điều tra, hi vọng cô Trình đừng phật ý trước sự lỗ mãng của tôi, đích thực vì cô và một cố nhân của tôi quá giống nhau, cho nên…”
“Diệp tam thiếu từng nói với tôi, tôi rất giống với Lâm Hiểu Nguyệt.”
“Vậy sao? Không ngờ cậu ta lại nói với cô.” Bàn tay Dương lão gia run rẩy, ông làm như không có gì, rời bàn tay khỏi bàn, đặt lên đầu gối, tránh ánh mắt của Trình An Nhã.
“Ông Dương, cháu muốn hỏi ông một câu, nếu ông đã điều tra cháu rồi, vậy xin hỏi cháu và bà Lâm Hiểu Nguyệt có quan hệ gì không?” Trình An Nhã hỏi một cách nghiêm túc.
Dương lão gia chậm chạp lắc đầu, khóe miệng hé ra một nét cười khổ, “Tôi cũng hi vọng hai người có quan hệ gì đó.”
Trình An Nhã im lặng trong giây lát, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phố phường người qua người lại tấp nập, cô yên lặng uống nước cam, hồi lâu, không ai nói gì, cô nhìn cảnh phố, Dương lão gia nhìn cô, không gian tĩnh lặng không một tiếng động.
“Dương lão gia, cháu muốn hỏi một