Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342136

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2136 lượt.

h An Nhã cười tươi, nhẹ nhàng nói: “Ba của con trai cháu, tên là Diệp Sâm.”
Nhìn sắc mặt Dương lão gia đột ngột tái nhợt, tâm trạng cô trở nên thoải mái hơn rất nhiều.
Thực ra giết người trong tích tắc, vô cùng đơn giản.
Trình An Nhã chống gậy đi ra khỏi nhà hàng, Dương Triết Khôn lập tức lên trước đỡ cô, “An Nhã, cẩn thận.”
“Không sao, em còn đi được mà.”
“Anh đưa em về.”
Trình An Nhã lắc đầu, nhìn vào trong nhà hàng, “Ông nội anh trong kia e rằng còn có việc muốn hỏi anh.”
“Ông nội anh đã nói gì với em vậy?” Dương Triết Khôn lo lắng hỏi, giọng nói hơi có chút bất an, Dương lão gia không hề nói với anh tại sao lại muốn gặp Trình An Nhã, Dương Triết Khôn đoán mãi cũng không đoán ra, trong lòng vô cùng nghi hoặc.
“Anh đi hỏi ông anh đi.” Trình An Nhã mỉm cười, do dự giây lát mới kiên định nói: “Việ chúng ta đóng giả làm tình nhân, không cần phải tiếp tục nữa.”
Dương Triết Khôn sững người, nhìn cô hồi lâu, ánh mắt ôn nhã có chút đau thương nhàn nhạt, không quá rõ ràng, nhưng khiến người ta đau lòng. Trình An Nhã thầm than thở, anh Triết Khôn, chúng ta thật sự không thể nào.
Thêm bao nhiêu thời gian đều là vô ích.
Mức sâu đậm của tình yêu không tăng dần theo thời gian.
Có lúc, yêu một ai đó, có thể chỉ là một nụ cười dịu dàng, hoặc một ánh mắt đắm đuối, hoặc một cử chỉ ấm áp, chỉ là sự việc trong khoảnh khắc mà thôi.
Trong thời gian bảy năm, chỉ cần anh muốn, anh có thể tìm được một người con gái xuất sắc, tuyệt vời hơn em.
“Có phải là ông nội anh đã nói gì với em?” Giọng Dương Triết Khôn hơi trầm.
“Không phải, lúc trước em nhận lời anh, là vì em không có vướng bận gì, cũng không thích ai, cho nên đóng giả làm người yêu anh không ảnh hưởng gì đến em.” Trình An Nhã nhẹ nhàng nói, nhẫn tâm nhìn khuôn mặt anh tái đi trong tích tắc, giọng nói kiên định, “Bây giờ em đã thích một người, em không muốn khiến người đó hiểu lầm, cũng không muốn mắc kẹt giữa hai người.”
Thế giới của anh, trong tích tắc vỡ vụn.
“Diệp Sâm?”
“Vâng!”
“An Nhã, em là thư ký của Diệp Sâm, em biết phụ nữ của anh ta nhiều vô số, em cũng biết anh ta trăng hoa thế nào, tại sao lại còn ngốc nghếch thích anh ta, tranh giành anh ta với đám phụ nữ kia?” Dương Triết Khôn trong lòng tuyệt vọng, nhưng lại có một chút không cam tâm.
“Đó là quá khứ của anh ấy, không liên quan đến em, em cần anh ấy của hiện tại, và cả trong tương lai.”






Thương Chiến
Trên đường về, Lý Vân hỏi Trình An Nhã tình hình, cô đều kể lại hết. Bao nhiêu năm nay mọi chuyện giữa cô và Dương Triết Khôn Lý Vân đều biết rất rõ, anh đích thực là một người đàn ông tốt hiếm có, trăm người mới có một, Lý Vân cũng không biết nói sao, chỉ cười nói, giữa nam và nữ căn bản không có cái gì gọi là tình bạn thuần túy, Trình An Nhã khi xưa muốn coi Dương Triết Khôn là bạn đúng là mơ ước viển vông.
Nhắc đến Diệp tam thiếu, Lý Vân hỏi Trình An Nhã có phải là tình yêu sét đánh hay không, Trình An Nhã mỉm cười lắc đầu.
Trên thế gian này làm gì có tình yêu sét đánh kia chứ?
Cho dù là có cũng chỉ là rung động nhất thời, tình yêu đích thực vẫn là những rung động và cảm động được tích lũy từng chút một trong cuộc sống, hội tụ lại mà thành, nếu không sẽ rất mong manh.
Trình An Nhã đang định nói gì đó, anh đột nhiên đứng dậy, phẩy áo lên lầu, mang theo toàn bộ gió độc trong phòng.
Ninh Ninh vừa nhìn thấy cái bóng lạnh lẽo của anh lên lầu, cậu bé trầm ngâm một lát, nhướn mày hỏi mẹ: “Mami, daddy làm sao thế?”
“Thanh niên nổi giận.” Trình An Nhã giơ một tờ tạp chí ra, trả lời như không có chuyện gì.
Trình An Nhã không biết vì sao Diệp tam thiếu lại đối đầu với Dương lão gia, thực ra vừa rồi có mấy lần cô đã định hỏi anh có quan hệ gì với Dương lão gia?
Ngũ quan có vài phần giống nhau, có gian tình đây!
Thế nhưng trong trái tim mỗi người đều có một vết thương, bất kể là người thân thiếu đến đâu cũng không được phép động chạm vào, đó là giới hạn của anh. Nếu như anh nói, cô sẽ nghe, nếu như anh không nói, vậy thì thôi.
“Từ khi em đến, trong nhà toàn là mấy tờ báo lá cải.” Cô đang chăm chú đọc báo, một giọng nói lạnh lùng bay tới, Diệp tam thiếu đã ngồi xuống rồi.
“Diệp tam thiếu, gần đây báo lá cải và tạp trí bán rất chạy, anh là đương sự nên cảm thấy không có gì thú vị, nếu đổi lại là người khác, ví dụ như anh Triết Khôn chẳng hạn, chắc hẳn anh sẽ khoái chí cười rơi cả răng ấy chứ.:
Diệp tam thiếu quay đầu trợn mắt nhìn cô, đột nhiên cười mà như không ghé sát lại gần Trình An Nhã, hơi thở nóng hổi ập đến bên tai cô, “Thế nào, nhìn thấy tin đồn của chính mình cảm giác thế nào? Có cần anh cấp thêm một hai bức anh rõ nét hơn không?”
“Anh ăn ảnh lắm.” Trình An Nhã châm biếm, chết tiệt, gã đàn ông này hơi tí là ghé sát lại gần, cố ý muốn lợi dụng cô đây mà.
Diệp tam thiếu bắt nạt Trình An Nhã chân đang bị thương, nụ cười càng lúc càng trở nên tà ác, “Làm một tấm mạnh dạn hơn, ăn ảnh hơn, có muốn không nào?”
Khuôn mặt Trình An Nhã thoá