Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.

chút, ông và Diệp tam thiếu… có khúc mắc gì vậy?” Trình An Nhã do dự một hồi lâu mới hỏi.
Ông Dương và Diệp tam thiếu ngũ quan dường như có vài phần tương tự.
“Khúc mắc?... Chúng tôi không có khúc mắc gì cả.” Dương lão gia nhìn cô, đổi chủ đề, hỏi: “Cháu và Triết Khôn khi nào thì kết hôn?”
Trình An Nhã đang uống nước cam ép chút nữa thì phun hết ra ngoài, chủ đề đổi cũng nhanh quá đi mất, tại sao đột nhiên lạu chuyển đến hôn sự giữa cô và Dương Triết Khôn rồi, Dương Triết Khôn chắc chắn là không nói với ông về quan hệ giữa cô và Diệp tam thiếu, nhưng ông Dương đã từng điều tra cô có lẽ biết cô có một đứa con trai.
“Ông Dương, ông đã điều tra cháu hắn là ông biết cháu chưa kết hôn đã có một đứa con trai bảy tuổi.”
Nếu như Dương lão gia đã biết cô có đứa con trai bảy tuổi, tại sao lại đồng ý hôn sự giữa cô và Dương Triết Khôn chứ?
Gia đình như họ chẳng phải để ý nhất là môn đăng hộ đối sao? Cho dù là muốn lấy một cô bé Lọ Lem, cũng tuyệt đối không chấp nhận một cô bé Lọ Lem đã có con. Đây khác nào một cái tát vào huyết thống cao quý của họ.
“Ta biết cháu có một đứa con trai bảy tuổi, nhưng Triết Khôn thích cháu, ta cũng không bận tâm việc cháu đã có con.” Dương lão gia nhẹ nhàng nói, lời lẽ vô cùng thành khẩn.
“Dương lão gia, lời này của ông, nói ra thật giả dối.” Trình An Nhã không chút khách khí, “Không có bất kỳ một vị trưởng bối nào lại có tấm lòng vĩ đại như vậy.”
Dương lão gia kinh ngạc, sau đó bật cười, “Cháu và Hiểu Nguyệt thông minh y hệt nhau, sở dĩ ta không phải đối hôn sự giữa cháu và Triết Khôn chỉ là vì muốn làm tròn giấc mơ thời trẻ của ta, bù đắp tiếc nuối một đời của ta.”
Trình An Nhã cười nhẹ, hào hứng hỏi: “Ý của ông là, để làm tròn giấc mơ của ông, bù đắp nỗi tiếc nuối của ông, ông không bận tâm đến hạnh phúc cả đời của Triết Khôn?”
“Hai cháu chẳng phải là người yêu sao? Triết Khôn thích cháu, lấy cháu là tâm nguyện của nó, tại sao lại không hạnh phúc chứ?”
“Trên thế giớ này không phải đôi yêu nhau nào đến cuối cùng cũng kết hôn.”
Dương lão gia cười nói: “Triết Khôn có gì không tốt? Nó là bạch mã hoàng tử trong lòng các cô gái, lấy nó là mơ ước của biết bao cô gái, cô Trình, cô không thấy là tìm được một người đàn ông xuất sắc hơn Triết Khôn thật khó hay sao?”
“Không sai, anh Triết Khôn rất xuất sắc, nói thế này đi, anh ấy đích thực là một người chồng lý tưởng nhất mà cháu từng gặp trong bao nhiêu năm nay, anh ấy cũng đối xử rất tốt với hai mẹ con cháu, chỉ là, cháu không dám trèo cao.”
“Ta đồng ý cho hai cháu kết hôn, chỉ cần hai cháu kết hôn, cháu có điều kiện gì, ta cũng đều sẽ đồng ý.” Dương lão gia nói, hoàn toàn là khấu khí khi làm việc công, ông cho rằng, cô từ chối bước vào nhà Dương gia, chẳng qua chỉ là cố tình làm trò mà thôi, dù sao cũng là việc mà mỗi người con gái đều mơ ước, Dương Triết Khôn lại yêu cô đến tận xương tủy.
Trình An Nhã cười nhạt, “Nếu như cháu muốn con trai cháu kế thừa Diệu Hoa?”
Mặt Dương lão gia đột nhiên biến sắc, ánh mắt sắc sảo nheo lại, vô cùng nguy hiểm, khẩu khí lớn lắm, một người phụ nữ tham lam, “Đây chính là mục đích của cháu?”
Trình An Nhã nhún vai, coi như mặc nhận.
Dương lão gia hừ một tiếng lạnh lùng, “Không thể nào. Cô gái trẻ, dã tâm của cô quá lớn, hơi có chút hoang tưởng rồi, điều kiện này, làm sao ta có thể đáp ứng cô? Cô Trình, mong cô thành khẩn một chút.”
“Dương lão gia, chúa thành khẩn trả lời ông, cháu và anh Triết Khôn không thể kết hôn.”
Dương lão gia sững người, cô lại nói tiếp, “Dương lão gia, cháu có một câu hỏi muốn hỏi ông, có phải ông rất không ưa Diệp tam thiếu?”
Ánh mắt Dương lão gia trở nên phức tạp, ông im lặng, hiển nhiên không muốn trả lời câu hỏi này, nhưng Trình An Nhã từ trong ánh mắt ông có thể thấy rõ dường như không chỉ không ưa đơn giản như vậy.
Thậm chí ẩn chứa chút căm hận.
Diệp tam thiếu cướp địa bàn của ông ta, hay là cưới vợ của ông ta, tại sao lại hận anh?
“Cô dường như, rát quan tâm Diệp Sâm?” Dương lão gia khẽ nheo mắt, ánh mắt nhìn Trình An Nhã mang chút cảnh giác và phê phán, dường như cô là một vật nguy hiểm.
Trình An Nhã mỉm cười, lạnh lùng: “Tôi là thư ký chính của Diệp tam thiếu, quan tâm anh ất là chuyện nên làm.”
“Vậy sao?” Dương lão gia cười nhạt.
Trình An Nhã căn bản không thèm bận tâm, “Nếu như Dương lão gia không trả lời, vậy thì coi như cháu chưa hỏi gì, chúng ta dường như cũng không còn gì để nói nữa, còn về việc kết hôn với anh Triết Khôn, ông cũng không cần phải bận tâm nữa, đây là việc không thể. Giấc mơ của ông không thể làm tròn, xin đừng đập tan giấc mơ của người khác, nuối tiếc của ông không thể bù đắp, xin đừng để người khác cũng phải nuối tiếc, tất cả những điều này đều không liên quan đến cháu, cháu không cần vì giấc mơ của ông, vì nuối tiếc của ông mà đi kết hôn.”
Cô nói xong, chống gậy đứng lên, khó khăn lắm mới bước được hai bước, bỗng cô ngoảnh đầu lại, ánh mắt sáng ngời toát ra một tia cười khoan khoái, “Cháu nghĩ nhất định anh Triết Khôn chưa nói với ông ba của con trai cháu là ai.”
Trìn