Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342135
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.
ng chốc đỏ ửng, luận về gợi tình, Trình An Nhã và Diệp tam thiếu một trên trời, một dưới đất, khác nhau quá lớn, “Ê, anh đừng có mà biến thái như vậy, con trai đang nấu cơm, anh làm daddy kiểu gì thế hả?”
“Không sao, đây là anh dạy con trai biết tán tỉnh sớm một chút, con trai học cái này rất có ích, tránh sau này không có ai theo.” Diệp tam thiếu mặt không biến sắc, tỏ ra vô cùng nghiêm túc, trong ánh mắt tà khí càng thịnh, đôi mắt đen thẫm trùm lên một lớp tối màu.
Chết tiệt, với đức hạnh này của anh ta, chẳng mấy chốc mà khiến cho cậu con trai trong sáng như tờ giấy trắng bị ô nhiễm tới mức chỉ biết có phong hoa tuyết nguyệt, thật là… sao mà cô lại đen đủi đến thế.
Hơi thở nóng hổi của Diệp tam thiếu ập tới, nhịp tim của Trình An Nhã mất khống chế, anh ta quả thật quá yêu nghiệt, cô đột ngột cất cao giọng, “Ninh Ninh, mami hôm nay muốn ăn thịt dê.” Ninh Ninh ngoảnh đầu lại thật đáng yêu nhìn hai phụ mẫu đang chơi xếp La Hán trong phòng khách, giơ con dao trong tay lên, ngoắc ngoắc tay với Diệp tam thiếu, trên gương mặt ngây thơ là nụ cười vừa tao nhã vừa đen tối.
Diệp tam thiếu ngơ ngác không hiểu hai mẹ con nhà này đang chơi trò đố chữ gì nữa.
“Daddy, come on.”
“Lôi con dê háo sắc này ra lột da cho mẹ.”
Diệp tam thiếu cuối cùng đã hiểu thế nào gọi là ăn thịt dê, khóe mắt co giật, một tay ôm eo Trình An Nhã, “Đừng lột nữa, ăn sống luôn đi, cho em ăn cả con, có muốn không?”
Diệp tam thiếu làm tư thế chuẩn bị cởi áo, Trình An Nhã há miệng trợn mắt.
Đã từng gặp biến thái, nhưng chưa từng gặp ai biến thái đến như vậy, a a a a a….
Đây là dụ dỗ một cách hết sức lộ liễu, mặc dù cô cũng trộm nhìn thân hình cường tráng của anh, nhưng đối với sự biến thái méo mó của anh, Trình An Nhã kính nhi viễn chi, cô hết sức quả quyết chống gậy ôm cái chân đau nhảy qua ghế sô fa đối diện.
“Anh, tuyệt đối không cùng nòi giống của chúng tôi.”
Ninh Ninh cười ha hả, thật là đặc sắc, cậu còn tưởng daddy sẽ chào thua, ai dè mami trình độ vẫn chưa đủ cao.
“Daddy, qua đây con dạy ba nấu cơm vậy, tán tỉnh mami chỉ dựa vào nhan sắc là không đủ, bước thứ nhất, phải phục vụ dạ dày của mami trước.” Ninh Ninh đưa ra kiến nghị hết sức thành khẩn, nụ cười rất mê hồn.
Diệp tam thiếu chớp đôi mắt đào hoa, trên gương mặt tinh xảo rõ ràng viết mấy chữ to tướng anh phải quyến rũ em, “Khiến cho bản thiếu gia phải dùng nhan sắc để quyến rũ là vinh hạnh cho em đấy, ê, có cắn câu không hả?”
Trình An Nhã mỉm cười thản nhiên, “Đồ bã đậu như anh, bản tiểu thư không có hứng thú, ngoan ngoãn đi theo con trai học nấu ăn đi.”
Anh đột nhiên ghé sát vào cô, giọng nói thấp trầm rất có từ tính, một giọng nói khiến lòng xuân phải lay động, anh dụ dỗ một cách hết sức lộ liễu: “Nếu như anh dụ dỗ em mà em không cắn câu, vậy đổi ngược lại, hôm nào đó em dụ dỗ anh, anh nể mặt em nhất định sẽ cắn câu.”
Trình An Nhã, “…”
Diệp tam thiếu thản nhiên đứng dậy, lướt vào phòng bếp.
Trình An Nhã nghẹn ngào không nói được câu nào, Diệp thiếu tam, thực ra anh không cần nói tôi cũng biết loại người như anh nhất định sẽ nể mặt tôi.
Tôi đã từng dụ dỗ anh, tôi có quyền phát ngôn.
Trình An Nhã rối bờ trong gió…
Đúng lúc hai ba con đang vui đùa rất hăng, tiếng chuông điện thoại của Diệp tam thiếu vang lên, điện thoại đặt ngay trên bàn, anh thò đầu ra, “Nghe giúp anh một chút.”
Trình An Nhã nhấc máy hơi sững sờ người, đặt xuống, “Điện thoại của Vân Nhược Hi, anh ra nghe đi.”
Diệp tam thiếu thu lại nụ cười, từ trong bếp đi ra, cũng không kiêng dè Trình An Nhã, trực tiếp hỏi: “Có việc gì?”
Trình An Nhã cúi đầu đọc tạp chí giải trí, vô cùng chăm chú, bộ dạng học sinh ngoan ngoãn em còn phải học bài, nếu như hai con ngươi của cô không cố định như thế, có lẽ càng giống thật hơn một chút.
Diệp tam thiếu nhíu mày, cô ta đang ở bên ngoài biệt thự?
Ánh mắt khẽ liếc về phía Trình An Nhã, thấy cô đang chăm chú đọc tạp chí, Diệp tam thiếu giật phắt tờ báo trong tay cô, cảm thấy buồn cười khi phát hiện ra chính là quyển tạp chí vừa nãy anh xem, lại còn cùng một trang.
Anh im lặng.
Đây có gọi là ăn ý hay không?
“Anh ra ngoài một lát.” Diệp tam thiếu nhìn Trình An Nhã, thản nhiên nói, dường như không phát hiện ra giọng điệu này của anh giống như người chồng đi gặp người phụ nữ khác báo cáo với người vợ vậy.
Trình An Nhã gật đầu. “Ok.”
Diệp tam thiếu nhìn xoáy vào cô, cầm áo vest khoác lên, đi ra ngoài.
Ninh Ninh đang hầm thịt bò bước ra khỏi bếp, nụ cười vô cùng tao nhã, “Mami có thích cuộc sống bây giờ không?”
“Mami lúc nào cũng yêu cuộc sống.” Trình An Nhã trả lời rất thản nhiên.
“Mami biết con hỏi gì mà.” Ninh Ninh cười nhẹ, chui xuống ngồi cạnh cô, trên người còn mang một mùi hương sữa mà bản thân cậu cũng rất ghét, miệng còn hôi sữa. Hồi lâu, cô xoa đầu con trai:
“Thích.”
Bên ngoài biệt thự, Vân Nhược Hi mặc chiếc váy màu vàng lông ngỗng, trùm tấm khăn màu trắng, gió thổi nhẹ làm tung bay mái tóc dài của cô ta, cả người như hòa vào trong màn đêm.
Phủ lên một lớp màng bi thương.