Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.
>Từ góc cô ta đang đứng có thể nhìn thấy phòng bếp, vừa rồi cô ta nhìn thấy Diệp tam thiếu và Ninh Ninh cười nói rất vui vẻ, rất rạng rỡ, đến cô ta đứng nhìn cũng thấy bọn họ thật hạnh phúc.
Vân Nhược Hi từ nhỏ đã không phải lo cái ăn cái mặc, muốn gì được nấy, mấy ngày hôm nay cô ta gần như đã khóc cạn hết nước mắt cả đời rồi.
“Nhược Hi, hà tất phải vậy chứ?” Diệp tam thiếu đút tay vào túi quần, thần sắc lạnh lùng, “Buông tay đi thôi, nếu như em muốn được vui vẻ.”
“Em cũng muốn buông, nhưng không thể.” Vân Nhược Hi cười một cách đau khổ, cô ta dường như đang cố hết sức để duy trì phong thái của mình, nhưng phát hiện ra tất cả đều chỉ là vô ích, “Ba của em đã tìm đến anh, cầu xin anh cưới em, có phải không?”
“Không sai, bác có đến tìm anh.” Diệp tam thiếu trầm giọng đáp, ánh mắt thâm trầm.
Đó là một buổi nói chuyện không vui vẻ gì, Vân lão gia nói, chỉ cần anh cưới Vân Nhược Hi, ông ta sẽ đem tất cả cổ phần của tài phiệt Vân thị ra làm của hồi môn, Diệp Sâm muốn thế nào cũng được.
Không tốn chút hơi sức nào liền có được cả một gia tài lớn như tài phiệt Vân Thị, đây là việc mà biết bao nhiêu gã đàn ông thầm mơ ước, Vân Nhược Hi lại đẹp như tiên sa, cự tuyệt lời đề nghị này có vẻ là kẻ không biết cao thấp gì cả.
Thế nhưng anh không màng.
Vân lão đã nhìn lầm anh, kẻ ham muốn tài sản của tài phiệt Vân Thị là Diệp lão gia chứ không phải là Diệp Sâm. Năm xưa người vợ cả của Diệp lão gia cũng chính là doanh nghiệp liên hôn, cưới một tiểu thư thiên kim danh giá, cuối cùng hợp nhất hai cơ nghiệp lại để kiếm lợi một cách bỉ ổi, chiếm làm của riêng, tập đoàn quốc tế MBS mới phát triển mạnh và nhanh chóng đến như vậy.
Diệp lão gia muốn khống chế hôn nhân của con cái, lập lại kế cũ, ngoài khống chế anh ra còn có mưu đồ nuốt chửng tài phiệt Vân Thị, Diệp Sâm vô cùng coi thường tâm địa đen tối ấy.
“Nếu như hai tháng trước, em mang thai, có lẽ anh sẽ suy nghĩ đến việc kết hôn với em, bây giờ không thể nào nữa, quá muộn rồi. “Ánh mắt anh thâm trầm, sắc mặt lạnh lùng.”
“Từ đầu đến cuối anh có khi nào nghĩ đến tình cảnh của em không?” Vân Nhược Hi phẫn nộ thở dốc, “Anh chỉ nghĩ đến cảm xúc của hai mẹ con họ, còn em thì sao, anh không nói một câu bỏ mặc em trong bữa tiệc đính hôn, khiến em trở thành trò cười cho cả thành phố? Bây giờ ai ai cũng biết Vân Nhược Hi mang thai lại bị Diệp tam thiếu ruồng rẫy, anh bảo em phải làm thế nào, em rốt cuộc đã làm gì có lỗi với anh mà anh lại khiến em rơi vào tình huống khó xử như vậy?”
“Tiệc đính hôn anh đã nhận lời chưa?” Diệp tam thiếu hỏi ngược lại, “Tất cả những điều này đều là trò do ba của em và ông già đơn phương sắp đặt.”
“Anh…” Vân Nhược hi khóc lóc nói: “Bây giờ tất nhiên anh nói thế nào cũng được, anh hại em mất hết thanh danh, anh hủy hoại cả cuộc đời em rồi anh có biết không?”
Diệp tam thiếu cười nhạt, bóng tối nhuộm lên khuôn mặt anh vô cùng lạnh lẽo tàn khốc, “Là em tự hủy hoại chính mình, ban đầu khi em lựa chọn tiếp cận anh thì phải đoán được kết cục thảm hại nhất của mình là như thế nào chứ? Nhược Hi, anh đã rất giữ thể diện cho em rồi, em cũng đừng ép mọi người phải cạn tàu ráo máng.”
Cô ta từng giấu anh tiết lộ thông tin cho Diệp lão gia, nói cho cùng Vân Nhược Hi chẳng qua cũng chỉ là quân cờ mà Diệp lão gia cài bên cạnh anh, còn anh lại thích vẻ ngoài của cô ta.
“Vậy con của chúng ta phải làm thế nào? Anh nhẫn tâm sao?” Vân Nhược Hi khóc nói, sắc mặt trắng bệch, “Con của chúng ta anh cũng nhẫn tâm không cần sao? Sao có thể cạn tình đến thế?”
“Hoặc là bỏ đi, hoặc là sinh nó ra, tùy ý em, tóm lại đứa bé này, anh sẽ không thừa nhận, do dù sinh ra làm xét nghiệm AND chứng thực là con anh, nó và anh cũng không có quan hệ gì, chỉ có điều, Nhược Hi, em hãy còn trẻ đừng nói anh không cảnh báo em trước, đừng vì một người đàn ông không yêu mình mà làm những chuyện khiến bản thân phải hối hận cả đời.”
Tính cách của Diệp tam thiếu thiên sinh là như vậy, yêu đến cực điểm, hận cũng đến cực điểm.
Không tồn tại một chút ở giữa, người anh yêu, anh sẽ bỏ cả tính mạng để bảo vệ, người anh không yêu, không nhận được dù chỉ là một chút dịu dàng.
Người đàn ông như vậy giống như hoa anh túc, đẹp đẽ nhưng nguy hiểm chết người.
Thế nhưng vẫn có biết bao cô gái thi nhau lao vào, cam nguyện vì anh mà hi sinh tự tôn, chỉ cần một cái ôm của anh.
Khi anh lật mặt sẽ lạnh lùng hơn bất kỳ ai.
“Anh thật sự nhẫn tâm vậy sao, sáu năm em ở bên cạnh anh không hề oán hận hay hối tiếc, không thể bằng mấy tháng của cô ta hay sao?” Vân Nhược Hi chỉ vào trong biệt thự, chất vấn, phụ nữ có lúc rất ngốc nghếch, biết rõ câu trả lời, vẫn cố hỏi.
Diệp tam thiếu nhíu mày, nhẹ nhàng nói: “Nếu như em muốn nghe sự thật thì đúng vậy, không thể bằng.”
“Anh thật sự quá nhẫn tâm.” Nước mắt lăn dài trên gò má Vân Nhược Hi thành từng vệt loang lổ, “Nói một câu dối lòng cũng được mà.”
Ngày hôm sau, sau khi Diệp Sâm và Ninh Ninh ra khỏi nhà, Trình An Nhã cũng chống nạng xuống lầu, vừa định ăn cơm sáng thì nhận được điện thoại của Lý Vân: “An Nhã, cậ