Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.
ợc Hi, các người rất thất vọng phải không hả?”
“Sâm, anh đang nói gì vậy?” Vân Nhược Hi có chút hoang mang, ánh mắt bất định, “Em không làm gì cả, em…”
“Cô im miệng lại cho tôi.” Diệp tam thiếu giận dữ quát, “Tự sát? Có tâm tự sát, sao cô không rạch sâu hơn chút nữa, đóng kịch cho ai xem? Cô nghĩ rằng tôi sẽ bận tâm sao? Nếu như không đến tìm các người tính sổ, cô nghĩ tôi sẽ xuất hiện ở đây sao? Nể mặt sáu năm qua, tôi đã nhẫn nhịn bỏ qua những trò mà ba cô bày ra sau lưng, không tính toán những tổn thất đó, coi như bù đắp cho cô, các người lại dám ra tay với An Nhã, Nhược Hi, giới hạn của tôi cô cũng dám động vào.”
“Diệp tam thiếu, đừng có mà ngậm máu phun người, chút ta đã làm gì?” Vân lão giận dữ quát.
Sắc mặt Vân Nhược Hi càng trở nên trắng bệch.
Diệp tam thiếu cười nhạt, “Đúng vậy, các người không làm gì cả, chỉ là thả hai con rắn độc mà thôi.”
“Không phải, Sâm, không phải chúng tôi làm, anh không có bằng chứng, đừng đổ oan cho em, rắn độc gì chứ, em không biết gì cả.” Vân Nhược Hi ra sức giải thích với Diệp Sâm.
“Không có chứng cứ cô tưởng tôi sẽ nói năng lung tung sao, Hoàng Vân Long, Vân lão gia còn nhớ hắn ta là ai chứ? Ba năm trước chủ tịch tập đoàn TR cũng bị rắn độc cắn vì không kịp thời cứu chữa mà chết, vụ án này bị xét xử là ngoài ý muốn…. Ngoài ý muốn? Thủ đoạn của ông quả thật là cao minh, sau đó tài phiệt Vân Thị nuốt chửng tập đoàn TR, giá mua lại còn gấp hai lần giá thị trường, hợp nhất kiếm lợi, chiêu này quả là đẹp mắt.” Diệp Sâm sắc mặt tàn ác: “Ông nói xem, tôi mà làm bung bét vụ này ra, ông còn có thể điềm nhiên ngồi ở đây được nữa không? Còn nói không tha cho tôi, đúng là không biết tự lượng sức.”
Nhà anh có máy camera giám sát, con trai anh lại là chuyên gia máy tính, muốn điều tra thân phận của gã đàn ông thả rắn độc dễ như trở bàn tay.
“Diệp Sâm, tôi sẽ tố cáo cậu tội vu khống đấy.” Vân lão phẫn nộ quát.
Diệp Sâm rút điện thoại ra, bấm 110 (số điện thoại cảnh sát Trung Quốc đại lục), cười nhạt đưa cho ông ta, “Muốn báo cảnh sát à? Gọi cảnh sát đến bắt tôi đi, ông có gan đó không?”
Vân lão lập tức chân tay run lẩy bẩy, hoang mang nhìn về phía Vân Nhược, Vân Nhược Hi cũng đang rất hoảng loạn.
Chuyện từ rất lâu rồi sao Diệp Sâm lại lật lại, làm sao mà anh ta biết được chuyện này, việc này ông ta làm rất bí mật, hầu như không một ai hay biết, lẽ nào Hoàng Vân Long sa lưới rồi?
Thực ra, Diệp Sâm chỉ đang thăm dò.
Bởi vì thân phận của Hoàng Vân Long, ba năm trước chủ tịch tập đoàn TR bị rắn cắn chết, cả tập đoàn bị tài phiệt Vân Thị nuốt chửng, anh chỉ là nghi ngờ phải chăng là thủ đoạn tàn độc của Vân lão, bây giờ mới thăm dò thử, nhìn sắc mặt của ông ta, quả nhiên là thật.
Tiếng tăm của chủ tịch tập đoàn R trên thương trường rất tốt, là một vị trưởng bối hiếm có được Diệp Sâm khâm phục, một luồng nộ khí bốc lên, trong làm ăn, có vô số kẻ thủ đoạn bẩn thỉu, cũng có không ít kẻ ép người ta phải tan cửa nát nhà.
Nhưng, thủ đoạn âm hiểm như thế này, quả thật khiến người ta coi thường.
“Không dám à?” Diệp Sâm cười nhạt, có vài phần chế giễu, “Bây giờ lại giở thủ đoạn cũ ra, muốn dùng rắn độc để gây án một lần nữa, lại còn dám thả rắn vào nhà tôi, ông có mấy cái mạng đủ để tôi giết đây?”
“Xem ra, cậu đã có đủ chứng cứ.” Vân lão cao ngạo ngẩng đầu lên, không có chút gì là hối hận, “Cậu muốn thế nào, báo cảnh sát à? Diệp tam thiếu, chuyện của TR năm đó, ba cậu cũng có can dự, tôi mà sa lưới, ông ấy cũng không thoát tội, cậu muốn cả ba cậu vào tù sao?”
Diệp Sâm lạnh lùng hừ một tiếng, “Ông cho rằng tôi sẽ quan tâm sao? Tiễn cả hai người các người vào nhà lao làm bầu bạn coi như tôi đã tích đức rồi.”
“Sâm, ba của em không cố ý như vậy đâu, anh tha cho ba em một lần này đi.” Vân Nhược Hi dứt dây truyền ra, túm lấy Diệp Sâm mà van nài hết sức tội nghiệp, nước mắt rơi lã chã.
Diệp Sâm hất tay cô ta ra, lạnh lùng nói: “Vân Nhược Hi, cô đừng đóng kịch nữa, chắc chắn cô biết việc này, hai ba con cô chắc chắn là đồng phạm, nhưng tôi sẽ không báo cảnh sát.”
Hai ba con tỏ vẻ vui mừng.
Diệp Sâm nhếch môi lên, “Trong vòng một tuần tôi sẽ biến tài phiệt Vân Thị trở thành lịch sử.”
“Cưng ơi, mami thấy mami với thành phố A có chút phạm xung hay sao ấy.” Trình An Nhã vừa ăn táo dầm do Ninh Ninh làm vừa phát biểu cảm tưởng lần nằm viện này của cô.
Ông Trùm Mafia
“Hai người đúng là oan gia ngõ hẹp.” Diệp tam thiếu đẩy cửa bước vào, khóe mắt Trình An Nhã co giật mấy cái.
Diệp tam thiếu sớm không đến muộn không đến, lại đến cùng lúc với Dương Triết Khôn, đúng là…oan nghiệt.
“Anh ta đến làm gì?” Diệp tam thiếu lạnh lùng hỏi, ánh mắt rơi trên bó hoa bách hợp, khóe môi nhếch lên, giọng nói có chút kỳ quái, “Đúng là không hổ danh bạch mã hoàng tử dịu dàng lãng mạn, rất biết cách tạo không khí.”
Ặc…. Diệp tam thiếu, anh đang ghen à?
Mấy hôm nay cô muốn gặp anh, muốn gặp vô cùng.
Lúc nào cũng nhớ đến nụ hôn đó, ánh mắt đó, tim đập thình thịch, vừa ngọt ngào vừa bành