Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342134
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.
u mau mở ti vi ra xem.”
Ngữ khí vô cùng cấp thiết, Trình An Nhã ngạc nhiên, mở ti vi…
Lập tức sắc mặt tái mét.
Trên kênh truyền hình thành phố A đang đưa tin: Tối qua Vân Nhược Hi cắt cổ tay tự sát tại nhà, được đưa tới bệnh viện cấp cứu, chưa rõ sống chết ra sao.
Trình An Nhã mới sáng sớm đã cảm thấy bất an, mí mắt giật liên tục, sự kiện Vân Nhược Hi tự sát đã truyền đi khắp thành phố A, dư luận đều nghiêng về một phía, mũi nhọn chĩa về phía Diệp tam thiếu.
Trình An Nhã thở dài, tự sát, một xác hai mạng, thật sự có đáng không?
Vân Nhược Hi, nếu như những người đàn ông bình thường khác, may ra phương thức này có thể cứu vãn, còn với Diệp tam thiếu, cô ta chỉ càng đẩy anh ra xa hơn.
Buổi sáng, cô đang đọc báo trong phòng khách, bởi vì chân bất tiện nên cô cũng ngại đi lại, phòng khách rất yên tĩnh, gió thổi rì rào, trong không khí phảng phất hương hoa ngọc lan.
Sáng sớm, tinh thần thoải mái.
Cô hình như nghe thấy có tiếng động lạ, tiếng cọ sát lạo xạo, giống như tiếng cảnh báo của rắn độc đang trườn trong cỏ rậm, sống lưng cô bỗng dưng lạnh toát, cô đột ngột quay đầu lại.
“A….”
Tiếng hét phá tan bầu không khí yên tĩnh lúc sáng sớm
Xe của Diệp tam thiếu chạy như điên trên đường cao tốc, đây là lần thứ hai anh phóng đi với tốc độ điên cuồng như vậy, bất chấp tất cả, trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
Cô không được xảy ra chuyện.
Hoang mang cùng với sợ hãi từ tận đáy lòng trào lên, ào ào cuộn dâng, mười ngón tay anh bám chặt lấy vô lăng, các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch, anh cố hết sức khống chế nỗi sợ hãi mới không để bị mất kiểm soát.
Phía sau, còi xe cảnh sát hú vang.
Chiếc xe lao như bay tới biệt thự mới dừng lại, đột nhiên anh nghe thấy tiếng động cực lớn, anh hoảng hốt ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy Trình An Nhã đập vỡ cửa sổ lao ra ngoài, mảnh kính vỡ bay tứ tung, anh mở to mắt nhìn cô nhảy từ tầng hai xuống hồ bơi.
“Không…” Chỉ nghe tiếng gào bi thương phẫn nộ của Diệp tam thiếu như xé toang trời xanh.
Khi Trình An Nhã tỉnh lại, đã một ngày đêm trôi qua, ánh nắng từ cửa sổ nhảy nhót, trải vàng khắp mặt đất.
Cử động của cô khiến Diệp Sâm giật mình tỉnh dậy, Trình An Nhã nghiêng đầu, đập vào mắt cô là đôi mắt thâm trầm của anh, đôi mắt đen ấy thoáng qua một tia sáng, cô còn chưa kịp nhìn rõ, bóng người đổ xuống, đôi môi đã bị anh riết lấy, anh hôn rất vội vàng, rất nồng nàn, mở hàm răng của cô ra, cướp hết những ngọt ngào của cô.
Chiếc lưỡi ấm nóng nghiến lấy môi cô, cuốn chặt lấy đầu lưỡi cô, bám riết không rời, đó là niềm sung sướng giành lại được thứ tưởng như mất đi, cô cảm nhận được toàn thân anh đang run rẩy.
“An Nhã…” Giọng anh khàn khàn cất lên, “Chút nữa thì anh đã mất em rồi.”
“Anh…” Cô kinh ngạc đến mức mất đi chức năng ngôn ngữ, sững người nhìn dung nhan tinh xảo trước mắt, hơi thở cả hai đều nóng hổi, gấp gáp, cô bỗng chốc đỏ bừng hai má.
Anh, quan tâm cô?
Nhất thời không rõ cảm giác trong lòng là gì, lại nhớ tới hai con rắn độc vừa to vừa dài ở biệt thự, toàn thân cô run rẩy, một cô gái mạnh mẽ như cô cũng phải hoảng sợ.
Cô bị hai con rắn độc này đuổi theo không còn đường thoát thân, điện thoại trong phòng bị cắt đứt, điện thoại cô khi gọi cho Diệp tam thiếu cầu cứu lại hết pin, hại cô không kịp báo cảnh sát.
Lần đầu tiên cô cách cái chết gần như vậy.
“Đừng sợ, không sao đâu.” Diệp tam thiếu dịu dàng nói, thái độ nhẹ nhàng hiếm có, cô có chút không quen vẻ dịu dàng này của anh, thân người anh còn đang ngủ lên người cô, Trình An Nhã cảm thấy hơi xấu hổ, đang định kể những gì đã xảy ra, sắc mặt Diệp tam thiếu trầm xuống, ánh mắt đen thẫm, “Đừng nói gì hết, anh biết cả rồi.”
Diệp Sâm toàn thân phát ra thứ hàn khí đáng sợ xuất hiện trong phòng bệnh, ánh mắt lạnh lẽo cực kỳ có sức áp đảo, mang theo sát khí.
Vân lão và Vân Nhược Hi đang nói chuyện gì đó, nhìn thấy Diệp tam thiếu đột ngột im bặt.
“Sâm, anh đến thăm em à?” Vân Nhược Hi vui mừng, sắc mặt ửng hồng thêm mấy phần.
“Đúng vậy, anh đến thăm em đây.” Diệp tam thiếu mỉm cười, dung nhan khiến người khác lạnh đến mức tóc tai dựng đứng, không rét mà run, dường như quỷ lạc vào nhân gian.
Vân lão gia cười nói: “Vậy ta không làm phiền hai đứa tâm sự nữa.”
Ông ta vỗ vai Diệp Sâm, ý tứ sâu xa: “Diệp tam thiếu, Nhược Hi nhà chúng ta vì cậu mà chịu biết bao nhiêu đau khổ, thậm chí đến tính mạng cũng không cần, cháu đừng phụ lòng nó, nếu không ta sẽ không tha cho cháu nữa đâu.”
Ông ta nói xong đang định bước đi.
Ánh mắt lạnh lẽo của Diệp tam thiếu lóe lên một tia sáng, anh kéo tay ông ta lại, hất mạnh về phía Vân Nhược Hi, thân hình hơi mập của Vân lão đập mạnh vào người Vân Nhược Hi, lực đâm cực mạnh khiến đầu óc ông ta chao đảo, cả hai người cùng kêu lên.
“Sâm, anh làm gì vậy?” Vân Nhược Hi kinh hoàng thất sắc, vội vàng đỡ Vân lão dậy, lo lắng hỏi: “Ba, ba có bị thương ở đâu không?”
Khóe môi Diệp Sâm nhếch lên một nụ cười âm hiểm, “Không tha cho tôi nữa? Xem ra các người vẫn chưa hiểu tình hình, rốt cuộc là ai tha cho ai? Vân Ứng, Vân Như