XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

ậu, cậu vội vàng lấy áo khoác dày bọc lấy cô bé, nhưng phát hiện mình cũng chẳng mặc quần áo gì. Con Rùa Nhỏ rất nhiệt tình hôn cậu, cậu cảm thấy mình rất nóng, bèn ném áo khoác dày của Con Rùa Nhỏ sang một bên.
Cậu ôm thật chặt lấy Con Rùa Nhỏ, hai người lăn trên mặt đất. Ý! Không đúng! Là trên giường, chăn đắp vừa dày vừa mềm, vây hãm hai người bọn họ đang thân mật bên trong. Nghiêm Cẩn cũng chẳng buồn nghĩ xem vừa rồi bọn họ chạy cả nửa ngày, vì sao lại chạy đến bên giường chứ, bây giờ cậu chỉ toàn tâm toàn ý ôm lấy Mai Khôi mà gắng sức hôn, cô bé rất thơm, rất ngọt, cậu càng hôn càng nóng… sau đó, cậu tỉnh dậy.
Nghiêm Cẩn thở hổn hển, phát hiện ra khắp người mình đầy mồ hôi, giấc mộng đẹp khiến cậu choáng váng trong cơn say, thân thể cũng có phản ứng. Cậu lật người, ôm lấy chăn tiếp tục ngủ. Nghĩ lại dư vị ngọt ngào trong mộng hồi lâu, cậu mới lại thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, cậu lại dẫn Con Rùa Nhỏ đến sân thượng rộng lớn trên đỉnh của công ty, cùng Con Rùa Nhỏ gặm cánh gà, thật vui vẻ. Nhưng Con Rùa Nhỏ đột nhiên nói với cậu: “Anh trai, em lại có bạn trai rồi”. Cậu ngẩn ra, bạn trai? Còn thêm cả “lại” nữa?
Một đám người kêu gào hò hét hát bài Chúc mừng sinh nhật, một số người lạc điệu, một số khác lại đánh nhau loạn xạ, quyền cước tung ra, khiến bài hát càng thêm phần rời rạc hơn, không thể nghe nổi. Nhưng mọi người vẫn hát rất hứng khởi, đánh đá vui mừng, hết lượt này đến lượt khác, hát đến cả nửa giờ đồng hồ.
Còn chưa làm gì ngoài hát hò mà căn phòng vất vả lắm mới trang trí được đã biến thành một mớ hỗn độn, một đám người cãi cọ nhau, lôi kéo nhau, cuối cùng đến tiết mục cắt bánh ga tô.
Nghiêm Cẩn kéo Mai Khôi đến bên cạnh không nỡ buông tay, vừa thấy sắp cắt bánh ga tô, cậu liền trịnh trọng tuyên bố: “Bánh ga tô chỉ để ăn, không được phép ném người, không được bôi quệt bừa bãi, nếu ai làm bẩn người Con Rùa Nhỏ, tôi sẽ đánh chết kẻ đó”.
Mọi người rống lên thề thốt tuyệt đối sẽ không phá bánh ga tô, lúc này Nghiêm Cẩn mới động tay bắt đầu cắt chiếc bánh ga tô ba tầng. Mọi người thật sự chịu an phận mỗi người cầm một miếng bánh đưa lên miệng ăn. Nghiêm Cẩn cắt cho Mai Khôi miếng lớn nhất, rồi cầm hai cái thìa cùng cô bé trốn vào trong góc, mỗi người một miếng. Hai người đang ăn rất vui vẻ, thì bị Cừu Tranh bắt gặp, lôi vào giữa sân.
Ở đó, một nhóm người đứng chờ sẵn, Nghiêm Cẩn vừa bị kéo đến, mọi người liền xông lên, một người ôm lấy Nghiêm Cẩn cắn một miếng, có người hôn, có người véo, có người chạm môi. Khi ăn bánh, mọi người đều cố ý bớt lại lớp kem trên miệng. Lúc này ai nấy ôm Nghiêm Cẩn nhiệt tình hôn, nụ hôn rơi khắp đầu khắp mặt khắp người cậu. Tiểu Ma Vương đáng thương cứ khổ sở vật lộn, một mình không địch nổi đám đông, đến khi bị mọi người chà đạp xong, cậu mới đến trước mặt Mai Khôi với bộ dạng nhếch nhác, hôi xì.
Tối hôm nay, Mai Khôi cười đến mức sắp cứng cả miệng, thực sự là quá vui. Nhìn bộ dạng Tiểu Ma Vương như thế, cô bé bịt miệng, không ngừng cười: “Anh trai, vốn dĩ em cũng muốn hôn anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ, nhưng bây giờ trên mặt anh toàn là nước miếng của người khác, ghê lắm, em không hôn nổi”.
Khiến Con Rùa Nhỏ không hôn nổi rồi? Vậy vẫn còn được! Dù sao mọi người cũng làm loạn lên rồi, Nghiêm Cẩn bỏ lại đám người trong căn phòng, không buồn quan tâm nữa, mà kéo Mai Khôi lén lút chạy đi. Hai người mua một đống đồ linh tinh chuyên dùng trong các cuộc hẹn hò, đeo ba lô chạy về công ty.
Cậu đưa Mai Khôi đến một căn phòng làm việc đã được trang trí sửa sang lại, kiêu ngạo nói với cô bé: “Bắt đầu từ hôm nay, căn phòng này sẽ là phòng làm việc của anh”. Cậu cười hì hì, đây là món quà sinh nhật bố tặng cậu, đương nhiên cũng bởi cậu vô cùng xuất sắc trong công việc.
“Anh trai thật giỏi.” Mai Khôi ca ngợi cậu không chút bủn xỉn. Nghiêm Cẩn cười càng vui hơn, lấy ra từ trong tủ một bộ đồ dự trữ, chạy đến phòng nghỉ ngơi, kỳ cọ tắm rửa. Toàn thân cậu bị đám bạn phá hoại kia làm cho hôi xì, cậu phải làm bản thân thơm tho mới được, để còn hôn Con Rùa Nhỏ chứ.
Khi cậu thoải mái ra ngoài với dáng vẻ sạch sẽ, Mai Khôi đã bố trí xong phòng làm việc của cậu, không biết cô bé biến từ đâu ra được một bó hoa, bày trên chiếc bàn trước sofa, còn rót đồ uống, bày biện đồ ăn vặt, đặt thêm hai món quà được gói lại rất xinh đẹp.
Nghiêm Cẩn vui mừng hớn hở chạy đến ngồi xuống bên cạnh cô bé, khuôn mặt sán đến: “Ngửi xem, có thơm không?”.
“Thơm”, Mai Khôi bị cậu đùa cho cười hi hi.
“Vậy hôn một cái, nói em thích anh nhất đi.”
Mai Khôi rất nghe lời hôn một cái thật kêu lên mặt cậu, rồi lớn tiếng: “Em thích anh trai nhất”.
Trong lòng Nghiêm Cẩn cảm thấy ngọt ngào giống như được tưới mật vậy, Con Rùa Nhỏ nhà cậu thật biết dỗ cho người ta vui. Cậu nhìn hai món quà kia, vô cùng chờ mong: “Mau, cho anh xem quà của em”.
Mai Khôi mở gói đầu tiên, là một nhóm tượng người bằng đất sét, rõ ràng là Nghiêm Lạc, Tiểu Tiểu, Nghiêm Cẩn còn có Mai Khôi, Nghiêm Lạc và Tiểu Tiểu nắm tay nhau đứng phía sau, phía trước là hai người nhỏ cũng nắm tay nhau, đây chín