XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342183

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2183 lượt.

ã nói với bọn họ rồi, họ sẽ chăm sóc tốt cho em, nếu như gặp chuyện gì khó khăn, em cứ nói ra, họ sẽ ra mặt giúp em.”
Trong điện thoại hai người nỗ lực duy trì sự thân mật tự nhiên như trước đây, nhưng Mai Khôi lại cảm thấy có rất nhiều thứ đã thay đổi. Cô bé nén nước mắt, cố mỉm cười trả lời những câu hỏi của anh trai. Trong trái tim cô bé bỗng dấy lên chút cảm động mơ hồ, bản thân mình xấu như thế, vậy mà anh trai vẫn tha thứ cho mình, vẫn quan tâm, vẫn đang chăm sóc cho mình. Nhưng, ngoại trừ việc làm liên lụy đến người khác, biết nghe lén bí mật của người khác ra, thì trước nay, cô bé chưa từng làm được chuyện gì tốt cho anh trai, cô bé đã làm tổn thương anh trai rồi.
Bây giờ nghe anh nói đã khôi phục tâm trạng, lại tìm được bạn gái mới, cô bé thật sự nên thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy vui mừng cho anh mới phải, nhưng chẳng hiểu vì sao, cô bé lại cảm thấy vô cùng buồn bã.

Mặc Ngôn nghe Mai Khôi nói Nghiêm Cẩn ở bên kia sống rất thoải mái, còn đặc biệt gọi điện thoại qua đó: “Chẳng phải anh đang tu luyện trên núi sao? Anh yêu đương với sư tử cái à?”.
Nghiêm Cẩn vẫn cho rằng đường dây này sẽ báo tình hình mới của Mai Khôi cho mình cơ, không ngờ rằng lại là gọi đến để chế nhạo mình, cậu chẳng nói lời nào, ngắt luôn liên lạc. Thằng nhóc chết tiệt này, hơn mười năm rồi mà vẫn chẳng chút thay đổi. May mà cậu đã lấy lại được dũng khí, có thể nói chuyện trực tiếp với Con Rùa Nhỏ, không cần dựa vào mấy người bọn họ nữa, thật là không đáng tin cậy.
Nghiêm Cẩn thở dài trong lòng, cầm bức tượng đất nung “Gia đình hạnh phúc” bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cười của Mai Khôi. Cái này là do cậu đặc biệt bảo bố gửi đến cho, Con Rùa Nhỏ chỉ nhận cậu làm anh trai, vậy cậu cứ làm anh trai là được rồi, cậu quả nhiên là một người thất bại, đến Con Rùa Nhỏ bảo bối nhất cũng chăm sóc không tốt, bố nói cô bé khóc thảm thiết lắm, Nghiêm Cẩn rất đau lòng, nhưng bây giờ vẫn không khống chế nổi cảm xúc, cậu sợ hễ nhìn thấy cô bé là lại đau lòng, như vậy Con Rùa Nhỏ chắc chắn cũng sẽ mất tự nhiên theo. Đợi cậu thay đổi được suy nghĩ, luyện tập thật tốt rồi sẽ quay về gặp cô bé.
Nhưng cứ đợi như thế, thời gian trôi qua đã gần cả năm trời.
Hôm đó, Nghiêm Cẩn đi một chuyến xa nhà, dẫn theo người của Chi nhánh Công ty Nhã Mã đại chiến với một nhóm yêu quỷ, bắt được một đám ác linh. Trong hiện trường chiến đấu hỗn độn, một khoảnh khắc chẳng biết xuất phát từ đâu, cậu vô cùng nhớ nhung Mai Khôi. Sau khi kết thúc nhiệm vụ, cậu vội vàng thu dọn hành trang, mua vé máy bay lập tức trở về nhà.
Song cậu không ngờ rằng, chuyến quay về lần này lại nhận được một tin vô cùng kinh hãi: Con Rùa Nhỏ bỏ nhà ra đi rồi.
Tiểu Tiểu và Nghiêm Lạc vô cùng lo lắng, Mai Khôi ra đi chỉ để lại một bức thư, nói rằng muốn đi tìm mẹ, tìm hiểu về chân tướng thân thế mình.
Nghiêm Cẩn lo lắng đến mức nhảy dựng lên, quát cả bố lẫn mẹ một lượt, trách họ không chăm sóc tốt cho Con Rùa Nhỏ, nếu không thì đang yên đang lành, vì sao cô bé lại muốn bỏ nhà ra đi? Việc của mẹ Mai Khôi cũng chẳng phải là vấn đề ngày một ngày hai, không có lý do gì Con Rùa Nhỏ lại tự chạy ra ngoài đi tìm mẹ vào lúc này được.
Gầm lên với bố mẹ xong, cậu lại bắt đầu tự trách bản thân, nếu như mình về sớm một chút thì tốt rồi, cậu trốn cái gì mà trốn chứ, đúng là đồ nhát gan, nếu như quay về sớm một chút để ở bên cạnh cô bé, nhất định cậu sẽ phát hiện ra cô bé có tâm sự, rồi có thể nói cho cô bé hiểu, có thể lắng nghe bí mật nhỏ của cô bé, như thế cô bé sẽ không đến mức phải bỏ nhà ra đi, hoặc cứ coi như là đi, cũng nhất định phải đưa cậu theo cùng.
Nghiêm Cẩn càng nghĩ càng hận bản thân, nếu như Con Rùa Nhỏ bỏ nhà đi chuyến này có xảy ra chuyện gì, thì cậu sẽ chặt mình ra mất.
Tiểu Tiểu và Nghiêm Lạc chẳng có hơi sức đâu mà để ý đến cậu con trai hay giận dỗi này. Hai người đi tìm Mai Khánh Hải và Triệu Huệ Trung, muốn hỏi họ xem hai tuần trước khi Mai Khôi về căn hộ của nhà họ Mai sống thì có điều gì khác thường không, nhưng hai người đều nói vẫn tốt, Mai Khôi chỉ nói những câu chuyện gia đình rất bình thường, sau đó liền rời đi. Nghe nói không thấy Mai Khôi đâu nữa, hai người cũng thấy lo lắng. Sau khi sinh con gái, tính cách Triệu Huệ Trung ôn hòa hơn rất nhiều, hai năm nay đối xử với Mai Khôi cũng coi như khách khí, cho nên mọi người đã cân nhắc đủ đường, nhưng không nghĩ ra được, Mai Khôi vẫn luôn ngoan ngoãn, cớ sao lại đột nhiên bỏ nhà ra đi chứ?
Ngồi trong phòng Mai Khôi, Nghiêm Cẩn cố bình tĩnh lại, suy nghĩ thật tường tận xem cô bé có thể đi đến chỗ nào? Bên trường học cậu cũng đi hỏi khắp lượt rồi, song chẳng có manh mối gì. Điện thoại của cô bé đặt trên gối, không mang theo người. Nghiêm Cẩn cười khổ, cô bé này đã biết khả năng theo dõi của công ty, mang theo điện thoại sẽ bị tìm thấy. Cậu cầm lên, mở ra xem, bên trong lưu không ít ảnh, rất nhiều ảnh của cậu, những tin nhắn cậu gửi trong một năm nay, cô bé vẫn chẳng xóa tin nào. Cảm xúc trong lòng Nghiêm Cẩn lẫn lộn. Nếu như là trước đây, khi nhìn thấy những thứ này, cậu sẽ rất phấn khởi