Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342185
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2185 lượt.
h là một gia đình hạnh phúc. Người bằng đất sét ấy sống động như thật, khuôn mặt tướng mạo phải giống đến tám phần.
“Ten ten ten, anh xem, có đẹp không, bố, mẹ, anh trai, em gái, chúng ta là một gia đình hạnh phúc và vui vẻ.” Mai Khôi bưng trên tay, đưa cho Nghiêm Cẩn xem: “Em lấy ảnh đi làm, muốn làm đủ bốn người này rất đắt đó”.
Nghiêm Cẩn cảm thấy như có chỗ nào không đúng, nhưng không sao nói rõ được. Bốn người đất này thực sự rất đáng yêu, đặc biệt là hai người ở phía trước, vừa nhìn là nhận ra ngay chính là mình cùng Con Rùa Nhỏ, tay trong tay cười rất ngọt ngào. Nghiêm Cẩn cứ nhìn mãi, cuối cùng cũng nở nụ cười: “Đẹp, vô cùng đẹp, anh muốn bày trên bàn làm việc, hằng ngày hễ ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy nó”.
Mai Khôi cười rạng rỡ, liên tục gật đầu: “Vâng, vâng, ngẩng đầu lên là nhìn thấy ngay gia đình hạnh phúc của chúng ta”. Cô bé lại đưa tay bóc chiếc hộp to còn lại, nhìn giống như một cuốn sổ lớn.
Mai Khôi vừa bóc vừa ngại ngùng bảo: “Anh trai, em không có nhiều tiền, mua cái kia rồi thì chẳng còn lại bao nhiêu, cho nên cái này là em tự làm”.
Đó là cuốn sổ dày và lớn, bìa cuốn sổ bọc vải thô, vừa nhìn đã biết ngay là sản phẩm làm thủ công, nhưng lại khá tinh tế, trên tấm vải còn dùng màu vẽ lên bầu trời đêm cùng sáu chữ lớn: Trời sao của Tiểu Ma Vương.
Lật ra trang đầu tiên, ảnh của Nghiêm Cẩn được dán kín khắp bề mặt, từ nhỏ đến lớn đều có, có bức là dáng vẻ đang nổi giận của cậu, có bức cậu đang cười kiêu ngạo, có bức cậu đang chạy, có bức cậu chơi bóng, còn có một số động tác và biểu cảm rất kỳ quái. Ảnh lớn nhất đặt ở giữa là bức chụp gần đây nhất, cậu nghiêng mặt, không biết đang nhìn đi đâu, dáng vẻ rất đẹp trai.
Nhìn thấy những hình ảnh này của mình, Nghiêm Cẩn cũng rất vui, Mai Khôi nói: “Em hỏi xin mẹ Tiểu Tiểu ảnh, chọn rất lâu mới tìm ra được, bức ở giữa này là em chụp trộm anh, anh không biết nhỉ?”. Cô bé cảm thấy hơi đắc ý, tiếp tục lật sang trang sau. Mỗi một trang, cô bé đều tốn rất nhiều tâm tư để vẽ, cô bé vẽ hình các ngôi sao để dán ảnh lên, nhưng hiện tại trong lòng ngôi sao vẫn chưa dán bức ảnh nào.
“Anh trai, khi còn nhỏ anh luôn nói, muốn có ba nghìn giai nhân, cho nên em vẽ cho anh ba nghìn ngôi sao, em làm rất vất vả đó. Nhưng mà, em cảm thấy, mẹ Tiểu Tiểu nói đúng, đến một ngày, anh sẽ gặp được người mà anh thật lòng thích, người đó sẽ quan trọng hơn tất cả những người khác, giống như bố Nghiêm Lạc gặp được mẹ Tiểu Tiểu đó, hoặc giống như bố em gặp được dì Triệu vậy.”
Cô bé đang lật lại chuyện cũ nhằm trách cứ thói đa tình trước đây của cậu sao? Nhưng bây giờ chẳng phải cậu chỉ có cô bé thôi ư? Cậu đã nói rồi mà, chỉ thích một mình cô bé.
“Anh trai, đợi anh gặp được người đó, anh cứ đem ảnh của cô ấy và anh dán hết lên đây, sau đó mỗi ngày đều lật ra xem, như thế có phải rất tuyệt không?” Mai Khôi vẫn đang nói vui vẻ, cô bé bỏ ra bao nhiêu công sức để chuẩn bị món quà này, anh trai thích yêu đương, nhưng chẳng hề lãng mạn chút nào, món quà này có thể giúp được anh ấy, anh ấy chắc chắn sẽ thích.
Nhưng cô bé nói mãi, nói mãi, khi quay đầu lại nhìn, thấy Nghiêm Cẩn đang ngơ ngác, dáng vẻ chẳng chút vui mừng. Mai Khôi ngượng ngùng, cô bé quản quá nhiều rồi, anh trai không vui phải không? Cô bé thì thầm nói tiếp: “Vậy, nếu như anh vẫn cảm thấy ba nghìn người tốt hơn, anh cũng có thể dán ảnh từng người từng người lên, dù gì vị trí cũng đủ, em còn viết số ở trên đó, vừa khéo có thể giúp anh đếm số. Không phải em muốn giúp mẹ Tiểu Tiểu thuyết giáo anh đâu, anh đừng giận em nhé”.
Nghiêm Cẩn bị cô bé nói cho choáng váng đầu óc rồi, cậu ném cuốn sổ sang một bên, kéo tay rồi nhìn thẳng vào mắt cô bé, hỏi: “Em có thích anh không”.
Mai Khôi hơi buồn bực, nhưng vẫn nói: “Thích ạ”.
“Vậy vì sao em nói sau này gặp được người đó? Em không tin tưởng anh sẽ luôn ở bên em, có đúng vậy không? Em vẫn không có lòng tin đối với anh.”
“Hả?”, Mai Khôi không hiểu, trong cặp mắt lớn lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Nghiêm Cẩn nhìn phản ứng của cô bé, đột nhiên thấy không chắc chắn, trái tim bắt đầu đập loạn lên thình thịch, nhưng lần này không giống như trước đây, chỉ có sự hoảng loạn lấp đầy trong tim, cậu hỏi: “Con Rùa Nhỏ, anh là gì của em?”.
“Anh, anh trai ạ.” Mai Khôi ngẩn người ra, chuyện gì vậy? Vì sao anh trai lại kỳ quái như thế? Còn cô bé vì sao lại cảm thấy sợ hãi?
“Anh trai? Không phải là bạn trai sao?” Cậu hỏi thô lỗ, thấy cặp mắt lớn mở to kinh ngạc của cô bé, Nghiêm Cẩn bắt đầu cảm thấy không thở được rồi.
“Em hỏi anh có thích em không, còn nói em chỉ thích một mình anh, là có ý gì?” Giọng cậu trở nên trầm xuống nghiêm túc.
Mai Khôi căn bản chẳng nói được ra lời, hoàn toàn không biết nên nói gì mới được. Cô bé không phải là có ý đó, bọn họ chẳng phải là anh em yêu thương nhau nhất đó sao?
Cô bé sợ hãi nhìn cậu, hồi lâu không nói, nhưng cậu đã hiểu rõ, Thiên Đường và Địa Ngục hóa ra cách nhau gần như vậy. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi thở hắt ra, nói: “Anh sớm đã không còn qua lại với bạn gái nữa, anh chỉ có mình em thôi, anh đối