Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.
lòng giận dữ, Lôi Mẫu nương nương à, mau chém chết nữ sinh ngu ngốc biết chuyện không nói này và yêu nghiệt nam tự cho mình là đa tình này đi.
Nghiêm Cẩn trở mặt không vui trên suốt quãng đường, quay về đến trường, việc đầu tiên cậu làm chính là muốn Con Rùa Nhỏ đi thay áo, cậu bồn chồn đợi ở dưới lầu, hai tay khoanh trước ngực, nỗi buồn bực trong lòng không sao tiêu tan được.
Mai Khôi nhanh chóng thay áo ra, nhìn thấy Nghiêm Cẩn mặt mũi ủ dột đứng trơ ra ở đó thì cảm thấy rất buồn cười. Bây giờ đã là sẩm tối, ánh mặt trời đã sắp mất dạng, Nghiêm Cẩn đứng đưới chiếc bóng của tòa nhà tranh sáng tranh tối, thân hình cao ráo trông khá ra dáng.
Mai Khôi không kìm được bật cười, đừng nhìn bộ dạng của cậu bây giờ thâm trầm bình tĩnh mà nhầm tưởng, thực ra cậu nam sinh này căn bản chính là thích chơi trò cáu kỉnh, lại thích giận dỗi, nói chuyện lớn tiếng, thích quát người. Đây chính là anh trai Nghiêm Cẩn của cô bé. Cậu nói cậu vẫn luôn thích cô bé, có thật không? Cô bé thật sự có thể sao?
Dường như phát giác ra ánh nhìn của Mai Khôi, Nghiêm Cẩn nhìn về hướng cô bé, bốn mắt chạm nhau, chỉ trong nháy mắt dường như mọi cảm xúc hỗn loạn rối rắm đều không còn nữa, Mai Khôi lấy lại tinh thần, người khác nhất định không thể, nhưng mà anh trai thì không có vấn đề gì, anh trai sẽ mãi đối xử tốt với mình, sẽ không ghét bỏ mình là tâm ngữ giả, sẽ không chê ghét mình nhạt nhẽo, sẽ không chê bai mình phản ứng chậm, sẽ không chê mình không xinh đẹp, sẽ không chê mình thấp, sẽ không chê mình chẳng biết ăn nói, sẽ không chê... Nhìn thấy Nghiêm Cẩn cười với mình, cuối cùng Mai Khôi không kìm được, cất bước chạy về phía cậu, dang tay ôm thật chặt lấy anh trai.
Bỗng chốc được yêu chiều, Nghiêm Cẩn thấy giật mình, ai da, Con Rùa Nhỏ của cậu lúc này biến thành nhiệt tình như vậy, nếu như không nắm chắc cơ hội này, cậu chính là tên đần độn. Nghiêm Cẩn bèn duỗi cánh tay ra, ôm thật chặt cô bé vào lòng. Xung quanh người qua kẻ lại, đều không kìm được muốn nhìn họ một cái. Nghiêm Cẩn bị nhìn thì thấy không vui vẻ, Con Rùa Nhỏ lúc này đỏ mặt, trông như được tô phấn, vô cùng xinh đẹp. Cậu không thích người khác nhìn cô bé, nên kéo cô bé bỏ chạy, hai người chạy thẳng một mạch đến rừng cây sau núi.
Nghiêm Cẩn rõ ràng cũng cảm nhận được suy nghĩ của cô bé, cậu vô cùng vui mừng, niềm vui ảnh hưởng đến cô bé, cô bé thấy hơi choáng, không phân rõ được những cái nào là ý thức của cậu, cái nào là của chính bản thân mình, cảm giác của hai người làm sao có thể hòa quyện, gắn chặt với nhau như thế này, như thể là cảm xúc của một người, không cách nào phân tách được.
Tuy Mai Khôi không nói ra một câu tình tứ, nhưng Nghiêm Cẩn lại hài lòng đến cực điểm, ý thức xen nhau chỉ trong khoảng khắc mà lại vĩnh hằng này khiến cậu không còn mảy may nghi ngờ gì nữa, cậu chính là thằng ngốc, cậu đã bỏ lỡ lâu như vậy, cậu làm sao có thể hoài nghi tình cảm của Con Rùa Nhỏ với mình chứ? Cậu không có cách nào tưởng tượng được trên thế giới này sẽ còn có sự dựa dẫm, tín nhiệm, yêu thương và ủng hộ nào mãnh liệt hơn của cô bé dành cho mình, đó là toàn tâm toàn ý, tình cảm chân thành nồng nhiệt, không chút hoài nghi.
Hai người mặt đối mặt, trán kề trán, ở bên nhau gần như vậy, cậu nhìn thấy sắc màu hồng phấn được tạo thành bởi sự ngại ngùng và vui mừng trên khuôn mặt cô bé. Cậu nhìn thấy hàng mi cô bé cong cong, bờ môi mềm mọng hút hồn người, cậu không chần chừ nữa, thuận theo tâm ý của mình áp mạnh môi xuống.
Ý thức của hai người đang hòa quyện với nhau, mỗi một ý đồ của cậu đều lộ rõ trước mặt Mai Khôi không một chút che đậy, nụ hôn của cậu tuy nhanh, nhưng lại khiến cô bé kinh ngạc. Cô bé đang ở trong ý thức của cậu, nên đã thuận theo tất cả mọi suy nghĩ của cậu. Khi môi cậu áp xuống, cô bé hoàn toàn vô thức hé bờ môi ra theo hy vọng của cậu, cậu vụng về cuốn lấy đầu lưỡi cô bé, cô bé ngoan ngoãn phối hợp. Cậu kích động ôm thật chặt lấy cô bé, dồn toàn tâm vào nụ hôn này, cô bé kiễng chân lên, vòng tay ôm lấy cổ cậu.
Dường như bị tình yêu thương của cậu mê hoặc, Mai Khôi trở thành kẻ bị bắt giữ dưới năng lượng ý thức của cậu, đáp ứng mọi nguyện vọng của cậu, thỏa mãn mỗi một yêu cầu trong đầu cậu. Cô bé lại không ý thức được bản thân mình đang nỗ lực thả lỏng cơ thể, và ngầm kết hợp với cái ôm của cậu, đồng thời cũng không ý thức được rằng, mỗi một cảm nhận dù là nhỏ xíu của mình cũng bị cậu cảm ứng được sâu sắc. Cậu ôm cô bé lên cao hơn, giải cứu cho bàn chân nhỏ của cô bé, hai cánh tay rắn chắc của cậu chống đỡ cho cô bé, đặt cô bé dựa lưng vào thân cây lớn, bàn tay đỡ sau đầu cô bé, cô bé không mất chút sức lực nào, nhưng lại vẫn duy trì được tư thế thân mật không tách rời với cậu.
Biết nụ hôn của mình có chút dùng lực khiến cô bé đau, Nghiêm Cẩn liền nhẹ nhàng hơn, cho đến khi cô bé cảm thấy thoải mái. Mai Khôi như không còn thở nổi trước nụ hôn choáng ngợp ấy, cậu lại nghiêng đầu, bờ môi khẽ chạm vào làn môi đối diện, để không khí tràn vào phổi cô bé. Cậu thăm dò