Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.
và cảm nhận mỗi một chi tiết cùng phản ứng dù là nhỏ nhoi của cô bé, cô bé thích cảm giác khi đầu lưỡi dịu dàng chạm nhau, ngại ngùng trước sự thâm nhập của lưỡi cậu, thích cậu khẽ khàng vuốt ve cổ mình, và cả thích cậu nâng cao cánh tay để đủ cho cô gối đầu.
Không cần nói bất cứ một từ nào, cảm nhận của hai người đều được truyền cho đối phương rất rõ ràng, niềm vui khiến trái tim loạn nhịp ấy cứ không ngừng len lỏi trong tâm trí hai người, sự ngọt ngào, nóng bỏng và cảm giác chuyển động của huyết mạch như được tăng thêm gấp bội.
STEN∞T
Trời đã tối hoàn toàn, chỗ họ đang đứng cách xa sân tập luyện, cho nên cơ bản chẳng có ánh đèn nào chiếu tới, chỉ có bàng bạc ánh trăng xuyên qua những tán cây rậm rạp, phủ lên hai thân hình đang dính chặt lấy nhau, đẹp không sao tả xiết.
Nụ hôn đó quá dài, quá quyến luyến, khuôn mặt đỏ ửng của Mai Khôi trông giống như đóa hồng diễm lệ đang kỳ nở rộ, Nghiêm Cẩn thật không buông tay, tiếp tục chuyển nụ hôn lên má, rồi nhẹ nhàng cắn vào vành tai cô bé. Bên tai vọng lại tiếng hít thở khe khẽ của cô bé, đồng thời cảm giác nhột nhột của cô bé cũng truyền đến đầu cậu, Nghiêm Cẩn không nén được cười, hôn mạnh một cái, cô bé “á” lện một tiếng, bỗng chốc ôm chầm lấy cậu. Mai Khôi cảm ứng được sự thỏa mãn và ý cười của cậu, không kìm được thẹn thùng tặng cậu một quyền.
Nghiêm Cẩn không dừng lại, tiếp tục hôn xuống dưới cổ cô bé. Cô bé liền rụt cổ lại, khẽ hừ một tiếng, làn da nhạy cảm dưới môi Nghiêm Cẩn. Tiếng rên khẽ của cô bé cũng kích thích cậu, sự nhiệt tình vừa tích lũy được như đang muốn thiêu đốt cậu chỉ trong chốc lát, cậu đang muốn cắn cô bé, nhưng đột nhiên lại bị cô bé một tay đẩy mạnh ra. Nghiêm Cẩn sững sờ, sau đó phản ứng lại được, nhận ra vừa rồi mình đã đi hơi quá, trong đầu nảy sinh ý đồ rất không trong sáng. Thấy Mai Khôi xấu hổ không dám nhìn mình, cậu đương nhiên hiểu rõ chút suy nghĩ không đứng đắn kia của mình đã làm cô bé sợ.
Cậu cười, xoa đầu cô bé, rồi kéo cô bé vào lòng: “Sợ gì chứ, điều này cũng chẳng thể trách anh được, đây là phản ứng tự nhiên, em phải thích ứng một chút, anh biết bây giờ em còn nhỏ, không thể làm chuyện xấu, anh sẽ không ‘xuống tay’ với em sớm như vậy, yên tâm”.
Mai Khôi đỏ mặt ngẫm nghĩ, nói: “Hừ, nếu anh dám làm chuyện xấu, em sẽ nói cho mẹ Tiểu Tiểu biết”.
“Vậy em mau đi tố cáo đi, nhân tiện yêu cầu mẹ đến bắt anh phải chịu trách nhiệm.” Cậu cười đểu cáng, có trời biết cậu muốn “chịu trách nhiệm” rất lâu rồi, nhưng mẹ lại thường xuyên nói chuyện tốt này không đến lượt cậu.
“Không biết xấu hổ.” Mai Khôi thẹn thùng, mắng trong lòng, kết quả Nghiêm Cẩn ôm lấy cô bé, đáp lại: “Cứ không biết xấu hổ đó”. Cô bé ngẩng đầu lên lườm cậu, nhưng lại bị cậu hôn.
“Chúng ta như thế này rất kỳ quái.” Miệng nhanh chóng bị chiếm trọn, cô bé đành nói với cậu trong đầu. “Cảm giác của anh em đều biết”.
Miệng Nghiêm Cẩn bận rộn, cũng đáp lời trong đầu: “Như thế này rất tuyệt, anh thích, sau này đều phải làm như thế”. Lời cậu vừa nói xong, cảm xúc thẹn thùng liền cuộn trào trong lòng cô bé. Cuối cùng Nghiêm Cẩn bật cười thành tiếng.
Cô bé vùi đầu trong lòng cậu, khẽ gọi: “Anh trai, anh trai…”. Mai Khôi vẫn không dám tin, vì sao mà chớp mắt một cái, bọn họ đã ở cùng nhau rồi?
“Hồi đầu khi em ba tuổi, chắc chắn em đã gặp tiếng sét ái tình với anh rồi, thấy anh ưu tú, thông minh như vậy, trực tiếp theo đuổi anh thì quá khó, thế là em liền quyết định xuống tay với mẹ chồng trước, sau đó thu phục anh.” Cậu vừa mới lợi dụng được con gái nhà người ta, đã lại không biết xấu hổ mà tự khen mình.
Mai Khôi chẳng muốn tranh cãi với cậu chút nào, chỉ một mực mím chặt môi, ý bảo những lời này của Nghiêm Cẩn vô cùng ấu trĩ và vô vị. Mắt cô bé sáng long lanh, nụ cười ngọt ngào, xinh đẹp, Nghiêm Cẩn dụi mũi vào mũi cô bé: “Cười gì mà cười, dù gì bây giờ anh cũng bị em thu phục rồi, em nhất định phải nghiêm túc chịu trách nhiệm với anh. Hằng ngày phải hôn anh, ở bên cạnh anh, phải dỗ cho anh vui vẻ, không được hai lòng, không được nhìn những nam sinh khác, sau này phàm là áo đôi không được mua, không được mặc”. Mua áo đôi trên đường đều không phải là một bộ duy nhất, hễ nghĩ đến có nam sinh khác mặc đồ giống Con Rùa Nhỏ, cậu liền khó chịu.
Lời này của cậu vừa nói xong, Mai Khôi cười càng dữ dội, cậu ấu trĩ như thế, vì sao cô bé lại cảm thấy cậu rất đáng yêu nhỉ?
Cùng là một vầng trăng sáng, cùng trong một đêm, nhưng địa điểm khác nhau, những việc xảy ra lại không giống nhau. Bên trường, Tiểu Ma Vương hài lòng, cuối cùng cậu đã được như mong muốn, song ở công ty, Hạ Bồi lại bị nhốt trong căn phòng nghỉ ngơi, được ăn được ngủ, nhưng trong lòng lại thấp thỏm chẳng yên. Cậu ta gọi cả một ngày, Hùng Đông Bình vẫn không đáp lại, cậu ta không biết thầy giáo mình đang ở đâu, có phải là vì quá xa nên chẳng cách nào tiếp nhận được ý thức của cậu ta không. Cậu ta lại lén lút gọi điện thoại cho thầy, gọi vào số điện thoại mà lần đầu tiên ông ta dùng khi tìm cậu, nhưng chỉ nhận được lời nhắc nhở số máy này hiện không liên lạc được.
Trong