Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342078

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.

úc nào cũng lạnh lùng, nhưng lại nhớ được hết mỗi một sở thích của mình, cô thích ăn gì thích chơi gì thích mặc gì, anh đều biết, anh biết làm cơm cho cô ăn, sắp xếp tốt tất cả mọi thứ cho cô, trái lại nhìn con trai nhà cô xem, ngoại trừ cả ngày sai khiến Mai Khôi làm cái này cái kia, yêu cầu này mệnh lệnh nọ, đâu có dáng vẻ biết thương người ta nào chứ. Từ góc độ của mẹ vợ mà nhìn, đây tuyệt đối không phải là một người con rể tốt để lựa chọn, nhưng cô bé này lại vẫn cứ thích con trai mình, nếu gả Mai Khôi đi làm dâu nhà khác, cô lại vô cùng không vui.
Thế là Tiểu Tiểu cảm thấy, bắt buộc cần phải giáo dục thật tốt Tiểu Ma Vương, thấy cậu cũng qua mười bảy gần mười tám tuổi rồi, trong mảng học hành không có vấn đề gì, trong công việc cũng có thực lực, nhưng mà môn yêu thương vợ con này, hoàn toàn không đủ tiêu chuẩn. Tiểu Mai Khôi nhà cô, nữ cường nhân thì làm không nổi rồi, cố gắng đến khi tốt nghiệp cấp ba, cô dự định tìm một trường học và chuyên ngành nhẹ nhàng cho cô bé, để cô bé hưởng thụ một chút cuộc sống sinh viên, sau đó cần kết hôn thì mau kết hôn, hai người mẹ chồng nàng dâu bọn họ có thể cùng nhau tu tiên, duy trì cuộc sống, hai bố con kia là bất lão bất tử, bọn họ muốn ở bên cạnh hai người ấy nhiều hơn, muốn kéo dài thời gian, muốn duy trì thanh xuân, muốn chịu đựng được ánh mắt của các giới, áp lực so với cái gọi là nữ cường nhân còn lớn hơn.
Suy nghĩ đến một loạt vấn đề này, Tiểu Tiểu cảm thấy trách nhiệm trên người mình rất nặng nề, con người bình thường muốn làm vợ của Thần tộc sẽ rất vất vả, huống hồ còn là phu nhân của Diêm Vương gia, thì càng mệt hơn. Tiểu Tiểu sợ Mai Khôi không vui, đá cậu con trai ngốc của cô đi, nhân lúc hai đứa trẻ tình cảm còn tốt như thế này, phải sửa hết tất cả những thói quen xấu của Nghiêm Cẩn. Cái gọi là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống phải thay đổi mà không hề hay biết, cho nên bắt đầu từ việc ăn cơm, cô sẽ phải nhắc nhở cẩn thận Tiểu Ma Vương những chỗ nào chưa làm tốt.
Dưới cái nháy mắt của mẹ, cuối cùng Nghiêm Cẩn miễn cưỡng làm bộ làm tịch: “Cái gì đó kia, bố à, đợi con rảnh, con theo bố học làm đồ ăn”, Nghiêm Lạc “Ừ” một tiếng, Tiểu Tiểu lúc này mới thu hồi ánh mắt về. Mai Khôi cười hi hi, rõ ràng trong bàn ăn này, cô bé là người vui nhất. Nghiêm Cẩn thầm mắng trong lòng: “Đồ không có lương tâm”.
Chẳng dễ dàng gì mới cầm cự được đến lúc ăn cơm xong, cuối cùng Nghiêm Lạc giải cứu cho con trai một mẻ, bằng cách kéo Tiểu Tiểu về phòng. Nghiêm Cẩn nhanh chóng kéo Con Rùa Nhỏ về phòng, trong lòng nghĩ như thế này mới đúng, hai bố con người nào tình cảm với người của người đó, chẳng ai làm trở ngại đến ai.
Mai Khôi vừa vào phòng liền bị xử lý, thần công cù của Tiểu Ma Vương chỉnh cho cô bé vừa cười vừa chảy cả nước mắt, cuối cùng đùa đến đau bụng, Nghiêm Cẩn lại đau lòng, một mực trách mình quả nhiên là không biết chừng mực, ôm lấy cô bé nằm trên giường, nhẹ nhàng xoa bụng cho cô bé.
“Hôm nay mẹ đã nói gì với em vậy?”
“Mẹ hỏi em có muốn ở bên anh cả đời không.” Mai Khôi ôm lấy Nghiêm Cẩn, khuôn mặt nhỏ nhắn dựa vào lồng ngực cậu, khẽ nói: “Mẹ nói một đời của anh sẽ rất dài, rất dài, dài giống như bố Nghiêm Lạc vậy, mẹ hỏi em, có dám ở bên anh cả đời không”.
Vấn đề này lại là chuyện Nghiêm Cẩn trước nay chưa từng nghĩ đến, cậu khẽ hôn lên trán cô bé: “Vậy em nói thế nào?”.
“Em nói em muốn.” Bốn tiếng này ngữ khí không hề nặng nề, mềm mại như ngữ điệu vốn có của Mai Khôi, nhưng lại tác động mạnh mẽ lên trái tim Nghiêm Cẩn, cậu ôm thật chặt lấy cô bé. Mai Khôi lại nói: “Em bảo với mẹ Tiểu Tiểu, nếu như em không còn ở bên anh nữa, anh sẽ giận dỗi không ăn cơm, anh đói em sẽ đau lòng”.
Nghiêm Cẩn cười: “Vậy mẹ nói thế nào?”.
“Mẹ giống hệt như anh, chỉ cười.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó mẹ nói, mẹ muốn dạy em tu tiên. Mẹ nói yêu đương rất đơn giản, nhưng mà sống cả một đời lại rất khó, đặc biệt là một đời dài giống như anh và bố, mẹ bảo em phải dũng cảm.”
“Ừm.” Nghiêm Cẩn bỗng chốc chẳng hiểu sao tròng mắt nóng lên, mẹ luôn bóc mẽ cậu, nhưng mà lại đối xử với cậu tốt nhất. “Mẹ nói đúng đó, Con Rùa Nhỏ, phải dũng cảm, cuộc đời này của anh đã giao cho em rồi.”






Cuộc đời này của cậu dài bao lâu, Nghiêm Cẩn không biết được, cậu chỉ biết cuộc đời này cậu sống đến bây giờ là lúc cảm thấy hạnh phúc nhất. Con Rùa Nhỏ của cậu trở thành bạn gái của cậu rồi, vẫn ngoan ngoãn giống như trước đây, đáng yêu như vậy, hơn nữa có lẽ là bởi do tình cảm đã xác định rõ ràng, cô bé trở nên nhiệt tình hơn rất nhiều, biết chủ động đến gần, biết nhõng nhẽo, thỉnh thoảng còn dám giận dỗi với cậu, cô bé như thế khiến cậu vô cùng yêu, chỉ hận là không thể nhét cô bé vào trong túi để giờ giờ phút phút đều có thể mang theo bên mình.
Nhưng đáng tiếc vụ án đến thời điểm then chốt, nên cậu phải dành rất nhiều thời gian cho công việc, phải chạy đông chạy tây, có lúc thậm chí là phải ngủ lại công ty. Có lúc cả một ngày Mai Khôi không gặp được cậu lần nào. Tuy hằng ngày đều liên lạc bằng đ


Polly po-cket