XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342098

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.

chuyện với Mai Khôi. Mai Khôi dáng vẻ sợ sệt mở to đôi mắt, cũng không biết bọn họ nói gì nữa, chỉ thấy Mai Khôi lắc đầu.
Nghiêm Cẩn sốt ruột, xông đến như một mũi tên, chắn trước mặt Mai Khôi: “Bố, bố đừng mắng Con Rùa Nhỏ, em ấy chỉ là muốn đếm tìm con”.
Nghiêm Lạc nhìn con trai một cái, lại nhìn Mai Khôi, nói: “Bố biết cô bé đến tìm con, cũng không có trách cô bé. Bố chỉ muốn biết cô bé đến đây một mình bằng cách nào?”.






Con Rùa Nhỏ đến đây một mình bằng cách nào?
Nghiêm Cẩn hơi đần mặt ra, cậu thực sự vẫn chưa có tâm tư nghĩ xem phải nói lại với người lớn như thế nào chuyện Con Rùa Nhỏ làm sao có bản lĩnh một mình đi bộ đường dài tìm đến đây. Bố quả thật quá sắc bén.
Nghiêm Cẩn quay đầu nhìn Mai Khôi. Cô bé dựa vào cậu, trong cặp mắt to tràn đầy sự van vỉ cầu xin rất đáng thương, cô bé sợ hãi, không biết phải làm như thế nào. Nghiêm Cẩn cảm thấy dường như bản thân mình và cô bé tâm ý tương thông, cậu không dùng ý niệm truyền đạt, chỉ nhìn là có thể biết cảm xúc của cô bé. Bàn tay nhỏ của cô bé lạnh toát, rõ ràng vô cùng căng thẳng.
Nghiêm Cẩn cắn răng, quyết liều, lớn tiếng nói: “Là con muốn để Con Rùa Nhỏ đến trường xem, cho nên con liền dạy em ấy đi như thế nào, ngồi xe ra sao”.
Nghiêm Lạc khoanh hai tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống, lườm con trai, cả hồi lâu chẳng nói gì. Anh nhìn chằm chằm đến mức trong Nghiêm Cẩn run rẩy, rồi lạnh lùng hỏi: “Là con xúi giục Mai Khôi đến trường học tìm con? Là con dậy cô bé đi thế nào, ngồi xe ra sao?”
Nghiêm Cẩn nghe thấy đáp án Mai Khôi lặng lẽ gửi cho cậu, trong lòng càng buồn hơn, bất giác tưởng tượng đếm cảnh dáng người thấp nhỏ bé của Con Rùa Nhỏ nhà cậu một mình trèo lên xe bus, chen chúc trong đám người. Cậu chớp chớp mắt, nỗ lực ép giọt lệ quay lại, khàn giọng nói: “Con Rùa Nhỏ chiều cao không đủ, không cần mua vé”.
Nghiêm Lạc thở nặng nề bước lại hai bước, thực sự là không kìm được lửa giận trong tim, anh dùng lực đập bàn một cái, chỉ vào con trai, mắng: “Nghiêm Cẩn, xem chuyện tốt con làm đi, suýt chút nữa con hại chết Mai Khôi rồi, sự khôn vặt của con tận dụng vào chỗ bừa bãi linh tinh này…” Anh còn chưa mắng được hai câu, Mai Khôi đã kìm nén không được nữa, cô bé “oa” lên một tiếng bật khóc, vùng thoát khỏi tay Nghiêm Cẩn, lao đến ôm lấy chân Nghiêm Lạc.
“Bố Nghiêm Lạc, con không dám nữa, con sẽ không dám nữa, bố đừng mắng anh, bố đừng phạt anh, là con sai rồi, là con tự muốn đến, con không dám nữa, con thật sự không dám nữa, bố đừng mắng anh, cầu xin bố… hu hu hu…” Mai Khôi ôm lấy chân Nghiêm Lạc lớn tiếng bật khóc, nước mắt lã chã không ngừng rơi xuống, vừa thở hổn hển vừa nhận sai cầu xin tha thứ. Đó có thể gọi là vừa thảm vừa đáng thương.
Nhìn đứa trẻ khóc, Nghiêm Lạc bỗng thấy vô cùng mềm lòng, nhưng vào thời khắc then chốt này lại không thể nào mềm lòng trước mặt bọn trẻ, nhất định phải để chúng hiểu rõ tính nghiêm trọng của sự việc, nếu không ngày nào đó mất mạng mà vẫn không biết là xảy ra chuyện gì.
Anh gắng nhịn không an ủi Mai Khôi, giọng điệu lạnh lùng nói: “Mai Khôi, chuyện này con thực sự cũng sai, không có người lớn đưa đi, trẻ con làm sao có thể tự mình đi xe bừa bãi chứ? Giáo viên trong trường, mẹ Tiểu Tiểu chẳng phải cũng dạy con rằng trẻ con phải học cách bảo vệ bản thân mình rồi sao? Không được một mình chạy lung tung, không nói chuyện với người lạ, không đi cùng người khác, có đúng không? Hôm nay con tự chạy ra ngoài, không nói cho ai, ngộ nhỡ gặp phải người xấu trên đường, hoặc là lạc đường thì làm thế nào? Cúng ta không tìm thấy con, sẽ lo lắng, đúng không?”.
Vốn trước giờ nghiêm khắc, lúc này giọng nói Nghiêm Lạc lạnh lùng, tuy thả lỏng ngữ điệu, nhưng đối với Mai Khôi từ trước đến nay chưa từng bị mắng mà nói, vẫn rất đáng sợ. Cô bé run rẩy, song vẫn ôm chặt chân Nghiêm Lạc, một lòng muốn cầu xin cho anh Nghiêm Cẩn.
Nghiêm Cẩn vừa nhìn thấy Con Rùa Nhỏ bị mắng, cũng không nhìn được, nước mắt chảy ra theo, liền lao đến, ôm lấy chân còn lại của Nghiêm Lạc, cầu xin: “Bố, là con không tốt, muốn mắng thì mắng con được rồi, con chịu phạt, phạt thế nào cũng được, bố đừng mắng Con Rùa Nhỏ, em ấy nhát gan, em ấy sẽ sợ”.
Mai Khôi vừa nghe thấy điều này, khóc càng lớn hơn, gắng sức lắc chân Nghiêm Lạc: “Đừng mà, đừng phạt anh, đừng đánh anh, là con sai rồi, con biết sai rồi, con sẽ không dám nữa, thật đó, thật đó,….”.
Hai đứa trẻ một trái một phải, ôm lấy chân Nghiêm Lạc không buông, dáng vẻ nhỏ bé đáng thương đó, thật sự khiến Nghiêm Lạc có một loại cảm giác sai rằng bản thân mình là một tên đao phủ hung ác tàn nhẫn. Ngay đến Happy cũng ngẩn ra ở bên cạnh, không biết nên làm thế nào mới được. Màn kịch Boss dạy con anh xem nhiều rồi, nhưng chưa gặp tình trạng nào giống như hôm nay.
Cuối cùng vẫn là Nghiêm Lạc phải ôm Mai Khôi lên, lấy giấu ăn lau nước mắt cho cô bé, rồi chùi nước mũi, nhìn dáng vẻ đáng thương, những giọt nước mắt còn đọng lại trên bờ mi dài của cô bé, anh thở dài, giọng nói nhỏ nhẹ hơn, hỏi: “Mai Khô