Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342088

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2088 lượt.

i một mình đi xa như vậy, có sợ không?”.
Mai Khôi cẩn trọng nhìn Nghiêm Lạc, khẽ lắc đầu.
Nghiêm Lạc lại hỏi: “Con nói cho bố Nghiêm Lạc, vì sao phải đến đây?”.
Cặp mắt to của Mai Khôi lại ướt, kìm nén cả hồi lâu nước mắt vẫn cứ rơi ra, Nghiêm Lạc lại nhẹ nhàng giúp cô bé lau đi, nhẫn nại chờ cô bé nói. Mai Khôi mím môi, cuối cùng nhỏ tiếng trả lời: “Trong lòng con buồn bã, con rất muốn nói chuyện với anh…”
Trong lòng cô bé buồn bã? Nghiêm Lạc bỗng nghĩ rằng bản thân mình lại không thích hợp cùng đứa bé này tiếp tục chủ đề ấy, anh quyết định vấn đề này để cho bà xã đại nhân xử lý, liền nói với Mai Khôi: “Nói chuyện với anh, có thể gọi điện thoại, con không tìm thấy anh, có thể bảo mẹ Tiểu Tiểu, bảo bố Nghiêm Lạc, chúng ta giúp con tìm, có đúng không? Sau này không được chạy lung tung khắp nơi như thế nữa, sẽ rất nguy hiểm, có biết không?”.
Nghiêm Cẩn vẫn ôm chân Nghiêm Lạc, rồi ngẩng đầu nhìn bố ôm Con Rùa Nhỏ khẽ giọng nói. Cậu rất muốn kháng nghị nói có thể nào đừng ôm để nói chuyện được không, đặt xuống ngồi nói chuyện cũng được mà. Nhưng bây giờ câu thân đang mang tội, đến ho cậu còn chẳng dám phát ra một tiếng, chứ đừng nói là phản đối.
Nói xong những lời dỗ dàng mang theo ý giáo huấn với Mai Khôi, Nghiêm Lạc đặt cô bé xuống, quay người sang dặn dò Happy chuyện chuẩn bị xe. Nghiêm Cẩn nhân cơ hội sán đến, lặng lẽ ôm Mai Khôi vào lòng. Mai Khôi dụi cặp mắt khóc đến cay xè, vẫn còn thút thít, giọng trẻ con réo rắt khẽ gọi: “Anh”.
Nghiêm Cẩn vụng về vuốt mái tóc đen mềm mại của cô bé, dỗ dành: “Đừng khóc, đừng khóc”. Hôm nay chú Happy và bố đều ôm Con Rùa Nhỏ của cậu rồi, cậu cũng phải ôm, cậu quá thiệt thòi, rõ ràng Con Rùa Nhỏ đến tìm cậu, thế mà lại bị những người lớn này ôm qua ôm lại, thật là đáng ghét.
Nhưng dáng người cậu không cao, cánh tay cũng không đủ to, chỉ có thể vòng lấy Con Rùa Nhỏ, không thể đặt cô bé trên khuỷu tay giống như bọn họ, ôm như vậy hình như uy phong hơn một chút. Nghiêm Cẩn có phần ảo não, thầm nghĩ cậu cũng sẽ cao lớn khỏe mạnh, sẽ không thua bọn họ.
Nghiêm Lạc dặn dò xong, quay người nhìn cử động của con trai mình, lạnh lùng hừ một tiếng, lúc này mới biết quan tâm, bình thường vì sao không chịu dùng đầu óc, cả ngày từ sáng đến tối chỉ biết gây họa.
Nghiêm Cẩn bị bố hừ vội vàng thả tay, sợ bố hễ không vui vẻ lại bắt đầu giáo huấn. Nghiêm Lạc không để ý đến cậu, chỉ ngồi xổm trước mặt Mai Khôi, nói: “Mẹ Tiểu Tiểu ở nhà làm đồ ăn ngon, bây giờ chúng ta về thôi”.
Ánh mắt hy vọng của Mai Khôi nhìn sang Nghiêm Cẩn, cô bé vất vả như thế này để đến đây, còn chưa nói chuyện được tỉ mỉ với anh. Nghiêm Cẩn vội vàng diễn thuyết: “Bố, con cũng về nhà, con thi xong rồi, thi môn cuối cùng xong, giờ cũng chẳng có việc gì nữa, chỉ là đợi kỳ nghỉ, Con Rùa Nhỏ đang buồn đó, để con ở bên cạnh em ấy nhé”.
Hai đứa trẻ đáng thương nhìn sang Nghiêm Lạc, Nghiêm Lạc xoa xoa đầu Mai Khôi, mềm lòng đồng ý. Mai Khôi vui mừng lộ ra nụ cười, lao đến phía trước ôm lấy cổ bố Nghiêm Lạc, hôn lên gò má anh.
Nghiêm Cẩn há hốc miệng, bị hành động đột ngột bất ngờ này đả kích, cậu giậm chân, chỉ vào mặt Nghiêm Lạc chất vấn: “Con Rùa Nhỏ, so em có thể hôn bố?”.
Nghiêm Lạc quay đầu lườm cậu một cái, Nghiêm Cẩn ngậm miệng, ngẫm nghĩ vẫn thấy không cam tâm, không nhịn được lại nói: “Không thể hôn bố, mẹ mới có thể hôn bố”.
Mai Khôi ngạc nhiên không hiểu nhìn cậu, không biết vì sao lại không thể, cô bé thường hôn bố, bố cũng sẽ hôn cô bé, còn cả mẹ Tiểu Tiểu cũng vậy, vì sao bố Nghiêm Lạc thì không thể hôn?
Không thèm chấp cậu con trai não ngắn này, Nghiêm Lạc ôm Mai Khôi lên ra ngoài, chuẩn bị đưa cô bé về nhà. Nghiêm Cẩn đi theo phía sau anh vẫn đang lầm bầm càu nhàu: “Con phải nói cho mẹ, con phải tố cáo với mẹ, bô, bố không thể như vậy, mẹ sẽ buồn, con nhất định phải bảo mẹ, để mẹ phê bình bố, bố cứ đợi đó đi”.
Bố không để ý đến cậu, Nghiêm Cẩn lại chuyển hướng sang Mai Khôi thuyết giáo: “Con Rùa Nhỏ, em không hiểu chuyện quá rồi, em không ngoan, không thể bừa bãi hôn người lớn, em có biết không, trẻ con không thể bừa bãi hôn người lớn, không thể hôn nữa, có biết không?”.
Cậu nói mãi không thôi, lên xe còn vẫn nói, Mai Khôi dựa vào xe, chiếc xe lắc lư vảm thấy mệt mỏi, cô bé ngáp dài, sau đó không kìm được nói: “Nhưng mà, anh trai, ở trường mẫu giáo anh hôn rất nhiều bạn nhỏ”.
“Điều đó khác, anh phải trở thành đệ nhất ma vương, đệ nhất cao thủ tình trường, lẽ nào em muốn làm đệ nhất ma nữ, đệ nhất cao thủ tình trường sao?”
“Không muốn.” Mai Khôi cự tuyệt rất nhanh, tuy không hiểu rõ ma nữ và cao thủ tình trường là làm gì, nhưng nghe hình như có vẻ rất không tốt. Cô bé nhắm mắt, chịu giày vò cả ngày, trong xe rất dễ chịu, cô bé rất muốn ngủ.
Nghiêm Cẩn vẫn đang dạy cô bé: “Vậy thì em không thể hôn bừa, biết chưa, nếu miệng sẽ lở loét. Phải làm tiểu ma vương giống như anh đây mới có thể…” Cậu cứ thao thao bất tuyệt, người làm bố cuối cũng không nhịn được đành cắt ngang lời cậu: “Im miệng, con trai”. Nói toàn những lời linh tinh vớ vẩn gì vậy.
Nghiêm


pacman, rainbows, and roller s