Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2117 lượt.
uay về chiếm một chỗ, làm vua trẻ con của cậu.
“Đến công ty, hôm nay có hai cuộc họp. Mẹ ơi, mẹ giúp con xin với ông xã Boss của mẹ một chút, tăng lương cho con trai đi…”
Trong công ty, Boss Nghiêm tiên sinh đang cau mày lại trước hai phần văn kiện: “Đây là chuyện gì vậy?”.
Ray trả lời: “Triệu Huệ Trung đó lấy tóc của Mai Khánh Hải và Mai Khôi đi làm so sánh DNA, chẳng phải anh bảo tôi mang kết quả về cho anh trước sao? Đây chính là nó”.
“Tôi biết”, kết quả hai người không có quan hệ huyết thống như thế này anh sớm đã biết rõ: “Tôi hỏi phần này, là có ý nghĩa gì?”.
“Phần này thì ghê gớm rồi. Chúng tôi đang chỉnh lý trong kho số liệu hồn thể, so sánh đối chiếu với số liệu tử vong trong hệ thống đăng ký của công an và hệ thống của bệnh viện, xem những hồn phách nào chưa được thu hồi lại, hồn phách của bà lão thên Lỗ Cầm này không nằm trong kho số liệu, cho nên theo lệ chúng tôi đi lấy ghi chép về tử vong và hồ sơ của bà ấy về. Trùng hợp là hồ sơ DNA của Mai Khôi và tư liệu của Lỗ Cầm này tôi lấy cùng lúc với nhau, thế là có phát hiện kinh người.” Ray vẫn luôn điều tra về việc mất tích của mẹ Mai Khôi, cho nên tương đối rõ về việc của Mai Khôi.
“Hai người bọn họ lại có quan hệ huyết thống cách thế hệ”, Nghiêm Lạc nhìn hồ sơ, cũng kinh ngạc: “Bà lão này chính là người chết cháy trong nhà trọ nhỏ lúc chúng tôi đến trấn S. Chúng tôi và bà ấy đã đi sượt qua nhau, sao lại trùng hợp như vậy?”.
“Càng trùng hợp là, suốt cả quá trình tôi điều tra, bà lão tên Lỗ Cầm này giống với mẹ Mai Khôi, như người từ trên trời rơi xuống vậy, không có người thân thích khác, vẫn luôn cô độc một mình, càng kỳ quái là, từ hồ sơ thân phận hộ khẩu mà nói, bà ấy với Liêu Tầm Âm vốn dĩ là hai người hoàn toàn không có quan hệ, nếu không phải là báo cáo DNA này, e rằng sẽ không ai nghĩ rằng họ có liên quan với nhau.”
Nghiêm Lạc trầm ngâm cả hồi lâu, Ray hỏi: “Boss, vậy báo cáo DNA của Mai Khánh Hải và Mai Khôi cần đưa lại chỗ cũ không?”.
“Không cần, tôi sẽ nói chuyện với Mai Khánh Hải, vợ anh ta đang nghi ngờ về quan hệ huyết thống của anh ta và Mai Khôi, cô ta đã ngầm đi điều tra sự việc, chuyện này phải để anh ta biết, tôi không muốn hành vi ngu ngốc của người đàn bà họ Triệu kia làm tổn thương đến Mai Khôi. Còn về Lỗ Cầm và Liêu Tầm Âm, tôi cân nhắc thêm một chút, nhất định có vài sự việc chúng ta không biết, phía sau thân thế của Mai Khôi có chuyện thần bí kỳ quái thế này, tôi lo lắng đứa trẻ sẽ bị ảnh hưởng, tôi sẽ nói chuyện với Nghiêm Cẩn xem sao.”
Nhưng hôm nay Nghiêm Lạc liên tục bận rộn không ngừng, khi anh có thời gian rảnh, thì con trai đã quay về trường rồi. Đối với hai bản báo cáo đó, anh nghĩ cả nửa ngày cũng không hiểu rõ được, hai người phụ nữ bình thường, rốt cuộc có chuyện gì khiến họ trở nên thần bí như thế? Anh không ngờ được rằng, ngày hôm sau, đáp án đã tự mình tìm đến cửa.
Ngày hôm sau là lễ khai giảng của trường Mai Khôi, Nghiêm Cẩn biết ban ngày cô bé sẽ không gọi điện thoại cho mình, cậu dậy sớm luyện công, sau đó lúc mười giờ, quay về đi ăn cơm trưa sớm cùng cô bạn gái Nhã Nhã vừa mới kết thúc hai tiết học. Khi cậu nhận được tin tức thì Nhã Nhã đang làm nũng nói với cậu không uống hết được bát canh kia, bảo cậu uống giúp nốt, cậu đang trả lời: “Không uống hết thì đổ đi, bảo anh uống chỗ canh thừa của em, thật buồn nôn”. Nhã Nhã chu miệng lên không vui, Nghiêm Cẩn bỗng nhận được tin tức ý niệm của Mai Khôi vào lúc này.
“Anh ơi, anh có đó không, nghe thấy không?”.
Nghiêm Cẩn thoắt cái ngồi thẳng lên, dùng ý niệm trả lời cô bé: “Làm sao vậy, lễ khai giảng giáo viên nói chuyện buồn chán quá nên em tìm anh nói chuyện phải không? Vì sao không dùng điện thoại, không phải nói là ít dùng siêu năng lực rồi sao”.
“Không phải, không dùng được điện thoại, bọn họ có thiết bị làm nhiễu tín hiệu, anh ơi, cứu mạng, trường học bọn em bị bọn cướp bắt cóc!”
“Cái gì?” Nghiêm Cẩn kinh hãi thất sắc, trong tình thế cuống quýt, câu hỏi buộc thoát ra khỏi miệng, đột nhiên đứng phắt dậy.
Nhã Nhã ở bên cạnh đang lầm bầm oán thán nói đã là bạn trai rồi, còn không chịu giúp người ta uống canh, bị phản ứng kịch liệt của Nghiêm Cẩn dọa cho giật thót mình, cuống cuống quýt quýt nói: “Không uống thì không uống mà, em không nói gì, không nói gì”.
Nhưng Nghiêm Cẩn đã hoàn toàn không chú ý nghe xem cô bé nói gì, trong nhà ăn này không thuận tiện, cậu liền cất bước chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói với Mai Khôi ở trong đầu: “Em đừng sợ, đừng hoảng, bảo cho anh chuyện gì xảy ra, bây giờ anh sẽ đi tìm bố, bọn anh chẳng mấy chốc sẽ có thể đến cứu em”. Cậu bảo người ta đừng hoảng, nhưng nhịp tim của mình lại đập nhanh bất thường, đến hai chân cũng cảm thấy mềm nhũn.
Mai Khôi ở bên đó nỗ lực ổn định cảm xúc: “Em nói không rõ ràng, em truyền hình ảnh cho anh xem”. Rất nhanh chóng, Nghiêm Cẩn nhìn thấy hình ảnh mười mấy tên cướp bịt mặt cầm súng xông vào trong hội trường, một nhóm khác áp sát đến, ngay phía sau là xe loại xe thông tin, trên nóc đặt một máy làm nhiễu tín hiệu, một hình ảnh khác, hai chiếc xe