Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342111
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2111 lượt.
hải không?”.
Nghiêm Cẩn gật đầu: “Chắc là không quay được bọn cháu”. Bà lão mỉm cười: “Làm rất tốt. Đưa cô bé đi đi, đến thế nào đi như thế, đừng có gây ra sự chú ý, đừng để người khác biết các cháu đã gặp bà”. Bà lão ngẫm nghĩ, quay sang Mai Khôi, Mai Khôi đột nhiên có cảm giác bị nghe lén, vội vàng tập trung tinh thần xây dựng rào chắn bảo vệ ý thức, cô bé nhìn sang hướng bà lão, bà lão lại cười: “Rất tốt, cháu bé, cháu quả nhiên rất có thiên phú”.
Nghiêm Cẩn không biết hai người này đang làm gì, đành lùi về bên cạnh Mai Khôi. Bà lão mở cửa ra, nói với hai đứa: “Mau đi đi, ở đây không an toàn, nghe lời bà, rời khỏi chỗ này, cứ coi như các cháu chưa từng đến đây, các cháu cũng chưa gặp bà, sau này cũng đừng đến nữa. Nhớ rõ, phải giữ kín bí mật, đừng để người khác biết”.
Mai Khôi thấy mình muốn khóc, chẳng dễ dàng gì mới tìm được đến, vì sao lại phải coi tất cả như chưa từng xảy ra? Nói mẹ sẽ quay lại, vậy phải đợi đến khi nào? Nghiêm Cẩn lại biết bà lão này vì muốn tốt cho hai đứa, xem ra đằng sau chuyện này thật sự có điều gì đó, tóm lại Con Rùa Nhỏ muốn bình an, thì phải ẩn giấu bản thân cho tốt, năng lực tuyệt đối không thể lộ ra ngoài. Cậu kéo Mai Khôi, đi ra bên ngoài.
“Đợi một chút.” Chúng vừa cất bước, bà lão lại gọi. Mai Khôi vội vàng quay đầu, và nghe bà lão kia khàn giọng nói: “Mai Khôi, cho bà ôm cháu một chút được không?”.
Mai Khôi nhìn Nghiêm Cẩn một cái, thấy cậu gật đầu, mới dám đi đến, mặc cho bà lõa ôm mình. Bà lão bộc lộ vẻ rất xúc động, Nghiêm Cẩn rõ ràng nhìn thấy nước mắt ứa ra trong đôi mắt bà. Bà lão ôm một lát, rồi thả tay ra, thúc giục bọn trẻ mau đi, lại dặn dò đi đường phải cẩn thận, đừng để người ta nhìn thấy.
Hai đứa trẻ đi ra khỏi nhà trọ, mất tích trong màn đêm, bà lão trốn ở sau cửa lặng lẽ nhìn theo tiễn hai đứa rời đi. Xác nhận không có người nào bám đuôi, bà quay lại phòng của mình, từ trong khe tủ quần áo cũ moi ra một bức ảnh, trên bức ảnh là cô gái trẻ xinh đẹp đang mỉm cười, tóc mái cắt bằng, mái tóc dài xõa xuống, cặp mắt to, rất có thần. Bà lão vuốt nhẹ lên bức ảnh, rơi nước mắt: “A Âm à, mẹ nhìn thấy bảo bối của con rồi, con bé rất khỏe, rất xinh đẹp, trông rất giống con, con cứ yên tâm nhé. Bây giờ con đang ở đâu vậy? Có bình an không? Mẹ không đợi được con quay về rồi, bọn họ vẫn luôn theo dõi giám sát mẹ, mẹ sẽ không để bọn họ có cơ hội moi ra được bất cứ chuyện gì của bảo bối nhỏ từ chỗ mẹ, con đừng lo lắng. Mẹ không ngờ rằng, mẹ lại có thể sống mà gặp được con bé một lần, mẹ mãn nguyện rồi”.
Nghiêm Cẩn cõng Mai Khôi chạy thẳng về khách sạn, lén lút chạy về phòng cậu. Mai Khôi rất đau lòng, hai đứa trẻ nói chuyện cả đêm với nhau. Bọn chúng không biết, buổi tối hôm nay, ngôi nhà trọ nhỏ ba tầng cũ kỹ đó có một vụ cháy lớn, bởi vì tiếng kêu cứu cảnh báo rất lớn của bà lão chủ nhà trọ, toàn bộ người đang ở trọ bên trong đều chạy thoát ra ngoài, nhưng bà lão lại bị thiêu chết trong ngôi nhà.
Mới sáng sớm Tiểu Tiểu phát hiện ra không thấy Mai Khôi đâu, liền vội vàng chạy đến phòng con trai, và thấy hai đứa trẻ đầu kề đầu, tay nắm tay ngủ rất say. Nghiêm Lạc tối qua nhận được điện thoại báo cáo của bà xã đại nhân, biết con trai quậy đến tung trời, thế là cả đêm lái xe đến, sáng sớm tới nơi cũng đúng lúc nhìn thấy được tình cảnh hai đứa trẻ hòa hợp như lúc đầu thế này. Hai người nhìn nhau một cái, chỉ cảm thấy bất lực chẳng biết làm thế nào.
Trấn này không lớn, nhưng địa chỉ trên chứng minh thư của mẹ Mai Khôi – Liêu Tầm Âm lại rất khó tìm, Nghiêm Lạc lái xe đưa bọn họ lòng vòng nửa ngày, cuối cùng cũng tìm được đúng địa chỉ, nhìn thấy lại là căn phòng cũ bỏ hoang rõ ràng là rất lâu rồi không có người ở. Cầm chứng minh thư của Liễu Tầm Âm đi đến đồn công an kiểm tra tư liệu hộ tịch, họ lại chẳng điều tra ra được gì. Không có đăng ký thân nhân, không có ghi chép di chuyển, giống như là một con người bị bốc hơi vào không khí vậy.
Mai Khôi khó giấu được nỗi thất vọng, lời của bà lão hôm qua dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, lẽ nào cô bé thật sự không tìm thấy mẹ nữa sao? Cô bé có nên tìm mẹ nữa không đây? Suốt cả quãng đường hôm nay, cô bé cũng tìm kiếm tin tức trong đầu mọi người, nhưng chẳng có người nào biết Liễu Tầm Âm. Xem ra, bà lão đó là người duy nhất biết sự việc rồi.
Nghiêm Cẩn biết trong lòng Mai Khôi không vui, cả đoạn đường cậu nắm chặt tay cô bé, cổ vũ và động viên. Lúc này Nghiêm Lạc lái xe qua căn nhà trọ nhỏ đó, hai đứa trẻ bất giác hướng nhìn về phía căn nhà trọ, Mai Khôi kinh hãi kêu lên thất thanh, Tiểu Tiểu quay đầu hỏi: “Làm sao vậy?”.
“Là hỏa hoạn, mẹ ơi có hỏa hoạn, căn nhà đó bị thiêu đen thui”, Nghiêm Cẩn vội vàng giải vây: “Con Rùa Nhỏ đừng sợ, chỉ là hỏa hoạn nhỏ thôi”.
Tiểu Tiểu nhanh chóng nắm lấy cơ hội dạy bảo bọn trẻ: “Cho nên bình thường không được nghịch lửa bừa bãi, đã biết chưa? Hỏa hoạn sẽ làm người ta bị thương”.
“Vâng, vâng, biết rồi, không nghịch lửa.” Nghiêm Cẩn ngoan đến mức không thể ngoan hơn, Mai Khôi quay đầu nhìn căn nhà từ từ mất hút không còn bóng dáng phía sau xe, rồi bật khóc