Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.

n, vứt súng đi, nhào về hướng Dung Hiên: “Mẹ kiếp, mày là Thần tộc?”. Động tác của hắn nhanh nhẹn, tứ chi thả lỏng, dẻo dai giống như là hổ báo.
Nhưng hắn còn chưa nhào tới, lại bị một đạp của một người bỗng lóe hiện giữa không trung đá trúng, bay tung ra rất xa, đập lên trên sân khấu. Dung Hiên gọi lớn một tiếng: “Hiệu trưởng!”.
A Mặc không hề quay đầu lại: “Thầy đối phó với hắn, em bảo vệ tốt cho những người này”.
Hổ Tử biết mình không có khả năng giành thắng lợi, Thần tộc vừa rồi là trẻ con, còn người hiện giờ lại có cảm giác dũng mãnh hoàn toàn khác hẳn, hắn hét lên một tiếng quái đản: “Vậy thì cùng chết đi”.
Hắn duỗi tay ra, ấn một cái vào trong túi, thuốc nổ lắp ở các chỗ trong hội trường vang lên tiếng tít tít tít. A Mặc phi thân đến giống như chớp điện, một tay tóm lấy Hổ Tử, đập một cái lên trán hắn, rồi sau đó nhảy về bên trên các con tin, tất cả động tác chỉ diễn ra trong chớp mắt . Khi anh mở rộng hai tay, giăng ra một kết giới bảo vệ, thuốc nổ “đoàng” một tiếng toàn bộ nổ tung, tiếng kêu kinh hãi của tất cả mọi người bị nuốt chửng bởi tiếng vang cực đại của thuốc nổ và tiếng căn phòng bị phá hủy, trần nhà sụp xuống. Khi tất cả yên lặng trở lại, mọi người phát hiện ra ngoại trừ chuyện bên cạnh mình có ít gạch đá vụn gỗ vỡ thì chẳng có chuyện lớn gì.
Nhân viên cảnh sát lúc này đã xông vào, A Mặc vẫy tay một cái: “Chỗ này giao cho các anh”. Anh lôi Hổ Tử đang bất động ra ngoài, Dung Hiên cũng chạy theo ra bên ngoài: “Hiệu trưởng, em đi chi viện cho người khác”.
Nói đến phía bên Tiểu Ma Vương Nghiêm Cẩn, mệnh lệnh vừa ban xuống, cậu liền hỏa tốc giăng kết giới bảo vệ, giống như Dung Hiên, vừa nhảy lên hô lớn: “Nằm xuống, không được cử động, bảo vệ đầu” vân vân, vừa xông đến hai tên cướp trông giữ bọn họ trong phòng học. Bọn cướp vẫn còn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra, thì bị Nghiêm Cẩn mỗi chân đá bay một tên, toàn bộ hôn mê. Cậu sức lớn như trâu, nổi điên lên xuống tay càng nặng hơn, mỗi tên một đá, hai tên này lập tức ngã xuống không dậy nổi. Hai tên khác vừa nhìn thấy tình hình không bình thường, liền lần lượt cầm súng bắn về phía cậu. Nghiêm Cẩn nghênh đón miệng súng lao qua, đạn bay đến đám con tin, bị kết giới đánh bật lại. Nghiêm Cẩn vừa lướt người đã đến trước mặt tên cướp, một tay cướp lấy súng, đá bay tên ở trước mặt, lại dùng báng súng đập sang tên bên cạnh, thoáng cái đánh cho hắn ngất xỉu. Vẫn chưa thỏa hận, cậu hung dữ đạp cho hắn hai cái lên chân: “Mày muốn đá Con Rùa Nhỏ này, tao đạp chết mày”.
Bên ngoài tiếng súng rung trời, Nghiêm Cẩn không dám khinh nhờn, quay đầu hét với mọi người: “Đừng hoảng, cũng đừng ra ngoài, ở nguyên tại chỗ là an toàn nhất, các chú cảnh sát sắp đến đưa mọi người đi rồi, nghe rõ rồi chứ? Đừng ra ngoài, cứ đợi ở đây”.
Bên ngoài không biết tình hình thế nào, cậu phải ra ngoài chi viện, lúc này đưa Con Rùa Nhỏ đi quá nguy hiểm, cậu rất không nỡ, đi đến ôm lấy cô bé: “Em ngoan nhé, chịu đựng thêm một chút, anh lập tức quay lại đón em”.
Mai Khôi gật gật đầu, lúc này mấy tiếng nổ lớn vang lên, tòa nhà lớn khẽ rung, là thuốc nổ nổ rồi, một luồng năng lượng quen thuộc bảo vệ toàn bộ tòa nhà, Nghiêm Cẩn biết đó là bố. Cậu thật sự phải mau ra ngoài giúp đỡ, những phòng học khác cũng còn có con tin. Cậu lại hét lớn một câu với các học sinh đang vô cùng kinh hoảng: “Đừng chạy lung tung, các chú cảnh sát sẽ đến đưa mọi người đi”.
Cậu chuyển người, lại không kìm nén được, quay lại khẽ hôn tóc mái Mai Khôi: “Em phải ngoan, nhất định phải đợi anh”, nói xong cất bước chạy ra ngoài.
Khắp các nơi trong trường học, đám cướp bỏ chạy tán loạn, tìm kiếm cơ hội chạy trốn. Một tên cướp một tay tóm lấy đứa trẻ trước mặt, quát với các cảnh sát đang bao vây hắn: “Đứng im đó, nếu không tao giết nó”. Lời của hắn còn chưa quát xong, đột nhiên hét lớn hai tiếng “Á á” run rẩy giống như chạm phải điện, ngã đổ xuống đất.
Đứa trẻ bị hắn bắt được chính là người chớp Cừu Hoa. Cậu tỏ ra vô tội, chỉ vào tên cướp vẫn đang nằm co giật trên mặt đất, nói với cảnh sát: “Hắn bị bệnh? Phát tác rồi?”.
Các cảnh sát cũng nghệt mặt ra nhìn nhau, đi lên phía trước còng tay tên cướp lại, sau đó kéo Cừu Hoa: “Cậu bé, cháu an toàn rồi, chú đưa cháu ra ngoài”.
Cừu Hoa lại vùng cánh tay giằng thoát ra, chạy lẹ đi như một làn khói: “Chú ơi, cháu rất bận, gặp lại sau nhé”.
Tầng trên, một học sinh chạy ra ngoài, nhưng bị vấp một cái vào lan can đã bị phá hỏng, người rơi thẳng từ tầng sáu xuống. Cậu bé cất tiếng thé thất thanh, đột nhiên giữa không trung có một người bay đến đón lấy cậu, thả cậu xuống mặt đất. Học sinh đó còn chưa hết kinh hồn bạt vía, vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, lại nhìn thấy người vừa rồi cứu mình giống như siêu nhân, một mực nói: “Phải giữ bí mật đó, phải quên đi”. Học sinh đó đờ đẫn, Mẫn Lệ ở bên cạnh lại xông đến, niệm chỉ quyết, giăng ảo ảnh, học sinh kia mềm nhũn người ngã xuống đất, cảm thấy mình đang lật đật lật đật chạy từ tầng sáu xuống.
Ngụy Anh Vân nhướng mày lên, thấp giọng nói: “Mẫn Lệ, cậu dùng pháp thuật bừa bãi”. Mẫn Lệ quay ng