Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.
on Rùa Nhỏ của cậu chắc chắn muốn đi ngủ rồi, Nghiêm Cẩn trùm chăn kín đầu, cậu cũng ngủ. Đêm khuya tĩnh mịch, hai thiếu nam thiếu nữ đang độ tuổi xuân ở xa xôi cách trở trong cùng một thành phố, lo lắng cho nhau, chìm vào giấc mộng.
Nghiêm Cẩn không ngờ rằng, cách hai ngày sau, cậu không nhịn được nữa liền quay về nhà một chuyến, nhưng không tìm thấy Con Rùa Nhỏ đâu. Ông bố vô tình của cậu còn lạnh lùng nói: “Quay về làm gì?”.
Nghiêm Cẩn nóng nảy: “Con là con trai bố, không có việc gì thì không thể về nhà sao?”.
Nghiêm Lạc cầm túi hành lý: “Mẹ con đưa Mai Khôi lên núi ở một khoảng thời gian, muốn đưa con bé đi học ngồi thiền hít thở khí trời, luyện tập thể dục, pháp thuật cơ bản gì đó, nếu không, con bé đến trường chắc chắn sẽ không thích ứng nổi với chương trình học. Cho nên nhà không có ai, bố đến công ty ở mấy ngày, con tự lo cho mình nhé, con trai” .
Nghiêm Cẩn liếc xéo dáng vẻ bi phẫn như ông chồng bị vứt bỏ của bố mình, đột nhiên cũng có cảm giác thê lương, thấy mình cũng thành ông chồng bị vứt bỏ rồi, đáng thương quá! Không đúng, là đứa con trai bị vứt bỏ chứ, hai bậc phụ huynh chẳng chút lương tâm, không cần đến con trai nữa.
Nghe thấy tiếng bố đóng cửa đi, Nghiêm Cẩn một mình ngồi trên sofa, trong lòng tức giận, đúng là không có lương tâm, toàn bộ đều không có lương tâm! Không có lương tâm nhất chính là Con Rùa Nhỏ!
Hơn nữa bạn nói xem, tương tư thì tương tư, lấy bố mẹ ra làm cái cớ gì chứ. Anh cứ không nhắc nhở cậu, cứ xem kịch hay đấy. Năm đó anh theo đuổi Tiểu Tiểu phí sức như thế nào, tiêu tốn bao nhiêu tâm tư, thời gian đợi chờ dài như vậy, vừa dỗ dành, vừa lừa gạt, vừa dọa dẫm, trải qua bao nhiêu thăng trầm, cuối cùng mới giành được cô về tay. Bây giờ đến lượt con trai, đương nhiên người làm cha mẹ là bọn họ đây còn giúp cậu nuôi lớn con dâu rồi, đã xây dựng cho cậu một hoàn cảnh thanh mai trúc mã thật đẹp, tiểu tử chết tiệt này nhà anh còn cả ngày từ sáng đến tối đi kết bạn gái bừa bãi, tự cho mình là cao thủ tình trường, thật là mất mặt! Cuối cùng lại còn muốn thu phục được Mai Khôi một cách đơn giản như thế sao? Không thể cho tên nhóc thối này được lợi dễ dàng.
Huống hồ Mai Khôi ngoan như vậy, Nghiêm Lạc thật sự cảm thấy cô bé kết hợp với Tiểu Ma Vương nhà mình thật quá đáng tiếc, cho nên tuy anh nhìn ra dấu hiệu, nhưng chẳng muốn tham gia vào, để con trai tự giày vò bản thân. Nếu như may mắn, trước khi Mai Khôi ghét bỏ cậu, cậu sẽ thu phục được cô bé, còn không may mắn, thì cậu cứ đợi đến lúc hối hận vì sự kém cỏi của bản thân đi.
Nghiêm Cẩn không biết mình bị mang ra tính toán, cậu buồn khổ bấm ngón tay đếm ngày, thời gian hai tuần lễ vừa hết, cậu liền vội vàng chạy về nhà.
Vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng cười nói của Mai Khôi với bố mẹ, Nghiêm Cẩn ngầm ghi nợ cho bố cậu trong lòng, quá xấu xa, có tin tức cũng không thông báo trước cho con trai một tiếng, may mà cậu thông minh, đếm ngày tháng rất cẩn thận, mấy ngày nay còn liên tục gọi điện về nhà, xem có người nhấc máy không, lần này dù gì cũng xác định có người nhận máy, cậu mới nhanh chóng quay về.
Vừa vào phòng, nhìn thấy Mai Khôi, cậu ngẩn ra đó. Mai Khôi mặc bộ đồ mới, làm kiểu tóc mới, mái tóc dài quá vai ban đầu được cắt ngắn đi một chút, chỉ vừa dài đến vai, kiểu tóc rẽ ngôi lệch, tóc mái cắt vát, cả người lộ rõ thần thái hăng hái, toát lên hơi thở ngọt ngào đẹp đẽ của độ tuổi thanh xuân.
Nhưng hình tượng này khiến Nghiêm Cẩn đần mắt ra, nhào đến, xoa mái tóc mềm mại bóng mượt của Mai Khôi, lớn tiếng kêu la: “Kiểu đầu búp bê của anh đâu, tóc mái bằng của anh đâu?”.
Cậu thể hiện rõ rằng mình không thích khiến Mai Khôi bất an, nhìn Tiểu Tiểu, cũng xoa xoa tóc mình: “Không đẹp sao? Mẹ Tiểu Tiểu nói đi đến trường học mới rồi, đổi sang kiểu tóc mới để chúc mừng một chút. Em lớn như vậy rồi cũng chưa đổi kiểu tóc bao giờ. Anh ơi, thật sự là không đẹp sao?”.
Nghiêm Cẩn không biết nên nói thế nào, không phải là không đẹp, nhưng, cậu thích kiểu ban đầu kia hơn. Cậu há miệng ra, cuối cùng quay sang Tiểu Tiểu: “Mẹ, đều tại mẹ, đều tại mẹ, trả lại kiểu đầu búp bê của con, trả lại tóc mái bằng của con đây”.
“Tóc của con vẫn ở trên đầu con đó, con có đầu búp bế và mái tóc bằng khi nào chứ?”, Tiểu Tiểu chẳng thèm chấp cậu, tiểu tử thối gây sự vô lý, Mai Khôi xinh đẹp thế này, đi đến trường chắc chắn sẽ được chào đón, người làm mẹ như cô đây dù sao cũng có lòng thích hư vinh, trang điểm đẹp cho con gái, tâm trạng thấy rất thoải mái.
Thế mà ông Nghiêm nhà cô còn nói với cô hai tuần con trai luôn kỳ quái, chắc là nhớ nhung Mai Khôi, nhưng họ quay về, thằng nhóc chết tiệt này vừa gặp đã không biết khen người ta lấy một câu, còn kêu la cái gì mà đầu búp bê. Thật là không biết nói chuyện, nhìn xem, làm Mai Khôi khó xử biết bao.
Mai Khôi thật sự là rất khó xử, cô bé lần đầu tiên lấy dũng khí đổi kiểu tóc, mọi người đều khen đẹp, bản thân cũng rất hài lòng, trong lòng có chút thẹn thùng, nghĩ nếu như anh Nghiêm Cẩn cũng bảo đẹp thì tốt, n