Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.
hưng kết quả hoàn toàn không giống trong tưởng tượng của cô bé. Nhìn dáng vẻ giậm chân của cậu, lẽ nào thật sự xấu như vậy sao? Trong lòng Mai Khôi rất khó chịu, song trước mặt bố Nghiêm Lạc và mẹ Tiểu Tiểu lại không dám nói gì, chỉ là cảm xúc sa sút trong chốc lát.
Nhìn thấy cô bé không vui, Nghiêm Cẩn bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn. Hai đứa trẻ rơi vào tình huống lúng túng từ trước đến nay chưa từng có. Tiểu Tiểu kéo Mai Khôi vào phòng thử thêm mấy bộ đồ mới mua nữa, Nghiêm Lạc mở tạp chí ra che mặt, ngồi trên sofa phòng khách đọc, Nghiêm Cẩn lén lút nhìn cửa phòng một cái, muốn đi đến nhưng lại không dám, cuối cùng đành tìm bố nói chuyện: “Bố, chuyện kia, thực ra kiểu tóc mới của Con Rùa Nhỏ cũng rất đẹp, nhưng, con vẫn thích kiểu ban đầu của em ấy hơn”.
Bố cậu bình tĩnh, đáp: “Liên quan gì đến bố”.
Nghiêm Cẩn im thin thít, lại ngồi thêm một lát, sao mà mẹ đưa Con Rùa Nhỏ vào trong phòng lâu như vậy, thử quần áo cũng phải coi trọng hiệu suất chứ. Cậu không nhịn được nữa, lại nói: “Bố, bố có đói không, hay gọi mẹ ra làm cơm tối nhé”. Thực ra tay nghề nấu nướng của bố cậu là siêu hạng, nhưng chỉ làm cho một mình mẹ ăn, nghe nói lúc ở trong thế giới riêng chỉ dành cho hai người đều là bố cậu xuống bếp, hằng ngày có bọn họ ở đây, thông thường vẫn là người mẹ thân làm phụ nữ chủ gia đình bắt tay làm.
Với vấn đề này, người làm bố vẫn trả lời rất bình tĩnh: “Liên quan gì đến con”.
Nghiêm Cẩn che giấu sự bực bội, nhẫn nại thêm một lát, thực sự là không được rồi, vừa muốn đi gõ cửa cầu cứu, thì Tiểu Tiểu đưa Mai Khôi ra ngoài: “Được rồi, Nghiêm tiên sinh, chúng ta có thể xuất phát rồi”.
“Đi đâu?” Nghiêm tiên sinh nhỏ mù mờ không hiểu, Nghiêm tiên sinh lớn đáp: “Ăn một bữa sang trọng”.
Ăn một bữa sang trọng? Vì sao không ai thông báo cho cậu? Nghiêm Cẩn áo mũ chỉnh tề đi theo phía sau một nhà ba người, trong lòng trào lên cảm giác ấm ức, nếu như hôm nay cậu không đột ngột quay về nhà, thì bữa cơm lớn đầu tiên sau khi Con Rùa Nhỏ quay về đã chẳng có cậu rồi? Có cách làm việc như thế sao? May mà hai tuần lễ này, cậu cân nhắc qua cân nhắc lại, còn nghĩ xem phải chúc mừng một chút cho Con Rùa Nhỏ như thế nào về chuyện cô bé sắp đến trường học, kết quả tốt đó, hai lớn một nhỏ toàn bộ đều không có lương tâm.
Còn may, lúc vào cửa nhà hàng, giám đốc đích thân đến đón khách đã nói một câu: “Ông Nghiêm, bốn chỗ ông đặt đã chuẩn bị xong rồi, mời đi bên này”, Nghiêm Cẩn mới có chút nhẹ nhõm, chấp nhận được, bố cậu vẫn biết là phải đặt bốn chỗ.
Bữa cơm này quả nhiên là bữa ăn sang trọng, trong lòng Nghiêm Cẩn vô cùng khinh bỉ hành động lấy lòng bà xã của ông bố, nhưng nhìn thấy Con Rùa Nhỏ vui mừng hớn hở với khung cảnh hoa lệ và những món ăn ngon nơi đây, cậu cũng thấy hơi vui. Con gái quả nhiên đúng là con gái, đều thích những thứ hoa lệ đẹp đẽ, vậy món quà cậu chọn, Con Rùa Nhỏ chắc chắn cũng sẽ thích.
Tiểu Tiểu kể một chuyện thú vị trước kia của Nghiêm Lạc, Mai Khôi bịt miệng cười lăn lộn. Nghiêm Cẩn nhân cơ hội chủ động rót sinh tố cho Mai Khôi, sán gần về phía cô bé. Mai Khôi cười với cậu, cặp mắt cong cong, lộ ra má lúm đồng tiền, rất tốt, cô bé đã quên đi chuyện không vui nho nhỏ xảy ra ở nhà. Tiểu Ma Vương giống như được phần thưởng, chia phần bánh ngọt của mình cho cô bé.
Cả gia đình cùng ăn một bữa rất vui vẻ, Nghiêm Cẩn thấy Mai Khôi cứ cười suốt cả một buổi tối, lòng bồn chồn khắp khởi, cô bé vui như thế này, nếu như cậu tặng quà cho cô bé, há chẳng phải sẽ khiến cô bé càng vui sao? Thế là, nhân lúc Mai Khôi nói muốn đi vào nhà vệ sinh, Nghiêm Cẩn liền rời khỏi chỗ theo.
Cậu đứng chặn ở của nhà vệ sinh, cướp lấy Mai Khôi vừa từ bên trong đi ra, kéo cô bé lại, lặng lẽ xuyên qua sảnh lớn của nhà hàng, chạy ra ngoài. Hai đứa trẻ trốn vào sau cánh cửa kính lớn lén lút nhìn ra ngoài, Nghiêm Lạc đang nắm tay Tiểu Tiểu không biết là nói gì, hai người cười rất ngọt ngào, có lẽ do bọn trẻ không có mặt, Nghiêm Lạc nhân cơ hội chỉ có hai người, lấy hộp ra đưa cho Tiểu Tiểu, tình cảm trong mắt dịu dàng như nước, khiến Nghiêm Cẩn hãi đến mức toàn thân nổi da gà.
Đàn ông chìm đắm trong tình yêu như bố đây, ánh mắt thật sự buồn nôn quá. Nghiêm Cẩn kéo Mai Khôi, chạy về hướng tiệm bán đồ pha lê ở đầu đường, trò chơi lén lén lút lút này kích thích trái tim nhỏ bé của Mai Khôi, cô bé thích thú cứ cười mãi, cùng anh Nghiêm Cẩn chạy như bay trên con đường đêm phồn hoa.
Cửa tiệm bán đồ pha lê không xa lắm, chẳng mấy chốc hai đứa trẻ đã đến nơi. Buổi tối hôm nay bọn họ đã trang hoàng hoa lệ cho mặt tiền để phối hợp với không gian nhà hàng, người đứng đón khách trước cửa tiệm thủy tinh tuy kỳ quái vì hai đứa trẻ nhỏ tuổi như thế này lại đến đây, nhưng nhìn thấy trang phục của chúng lịch sự đắt tiền, vẫn mở cửa cho hai đứa.
Sau khi đi vào, Nghiêm Cẩn chẳng chú khách khí gì bảo Mai Khôi đang nhìn đông ngó tây ngồi xuống trước đã, sau đó cầm hóa đơn nói với nhân viên cửa hàng đang đi đến: “Đồ cháu đặt hẹn hôm nay có thể lấy”. Trong lúc chờ đợi ngày cô bé quay về, cậu vô tình nhìn thấy kiểu dáng t