Tác giả: Trầm Vi
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1147 lượt.
đồ ăn để trong phòng của ngươi”. Bảo Đệ tuy trên danh nghĩa là nha hoàn hồi môn, nhưng hắn không xem nàng thật sự là một nha hoàn mà ủy khuất nàng, cho nên hắn đã sớm chuẩn bị cho cuộc sống của nàng ở Đông Phương gia thật tốt.
“Tỷ phu, ngươi đối với ta thật là tốt quá! Tỷ phu, ngươi yên tâm, sau này ngươi cùng Nguyên Bảo nếu có cãi nhau, ta nhất định sẽ đứng về phía ngươi. Nếu Nguyên Bảo muốn đánh ngươi, ta nhất định sẽ mang ngươi chạy trốn”. Tây Môn Bảo Đệ vừa nghe thấy hắn đã cho người chuẩn bị đồ ăn trong phòng cho nàng, hảo cảm đối với Đông Phương Dực lại tăng thêm mấy phần. Nàng lại cố sửa chữa suy nghĩ sai lầm lúc nãy, Đông Phương một chút cũng không keo kiệt. Hơn nữa Đông Phương Dực lại là người rất rộng lượng, nàng có thể làm nha đầu hồi môn cho Nguyên Bảo thật là tốt.
“Ta cảm ơn ngươi trước”. Đông Phương Dực nghe nàng nhỏ bé như vậy lại muốn dẫn một người to lớn như mình chạy trốn, không khỏi cảm thấy buồn cười. Quả đúng như Nguyên Bảo nói, Bảo Đệ là một tiểu cô nương đơn thuần lại đáng yêu.
“Tỷ phu, ngươi không cần khách khí với ta, ngươi cùng Nguyên Bảo tiếp tục ở trong này nhàm chán đi, ta về phòng ăn cơm”. Ở trong lòng Bảo Đệ, tân phòng là nơi cực kỳ nhàm chán, làm người ta chỉ muốn buồn ngủ, hơn nữa nàng muốn nhanh chóng rời nơi này trở về phòng để xem tỷ phu đã chuẩn bị những món ăn gì cho nàng.
Tây Môn Nguyên Bảo nghe từ đầu đến đuôi mà như không tin được vào lỗ tai mình, Bảo Đệ không phải là phản bội quá nhanh đi? Rõ ràng mới vừa rồi còn nói với nàng rằng Đông Phương gia keo kiệt thế nào, thế nhưng trong nháy mắt Bảo Đệ lại cho Đông Phương Dực là người tốt. Có thể sau vài ngày nữa, địa vị của Đông Phương Dực trong lòng Bảo Đệ sẽ vượt qua nàng.
Thấy Bảo Đệ khoái hoạt vẫy tay về phía Đông Phương Dực nói lời từ biệt, nàng nhưng lại ăn dấm chua của Đông Phương Dực, sinh hờn dỗi. Từ trước tới giờ Bảo Đệ chỉ sùng bái có một mình nàng a! Nhưng nàng cũng lập tức cảm thấy bản thân không nên như vậy, Đông Phương Dực cùng Bảo Đệ hòa hợp với nhau, nàng nên cao hứng mới phải, không nên keo kiệt ăn dấm chua.
“Ta nghĩ ngươi hẳn là cũng còn không có ăn no, bất quá đêm nay chịu khó nhẫn nhịn một chút”. Vì thể diện của nàng, cũng để cho nàng có uy nghi của một thiếu phu nhân trước mặt hạ nhân nên không thể để cho bọn họ biết cả một bàn đồ ăn cùng rượu đều bị nàng và Bảo Đệ ăn sạch đến không còn một mảnh. Vì muốn che giấu giúp nàng, để bọn hạ nhân nghĩ hắn cùng Nguyên Bảo ăn cho nên đành phải để sáng mai cho người hầu dọn dẹp.
“Không quan hệ.” Tây Môn Nguyên Bảo làm ra bộ dáng không quan tâm, nhưng lại nghĩ đến những gì nương nói trước khi xuất giá, chỉ tưởng tượng đến thôi, nàng đã thấy toàn thân nóng bừng như có lửa đốt, còn bụng dạ nào mà nghĩ tới chuyện ăn no hay không.
“Ngươi không sao chứ?” , câu trả lời của nàng làm hắn kinh ngạc nhíu mày. Theo hắn biết, nàng rất để ý đến đồ ăn, đêm nay lại sảng khoái nói với hắn là không quan hệ, hay là trong lòng nàng có chuyện khác đáng để ý hơn?
“Ta? Đương nhiên không có việc gì a!” Nàng sửng sốt, trừ bỏ chuyện khó mở miệng nói ra kia, nàng cái gì cũng rất tốt a!
Nàng càng là giả bộ không có việc gì, liền tỏ vẻ càng khả nghi. Đông Phương Dực bất động thanh sắc, như là tiếp nhận trả lời của nàng, thoải mái ngồi xuống bên cạnh nàng.
Khi hắn ngồi xuống, nàng liền lập tức cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của cơ thể hắn cùng mùi rượu thản nhiên làm say lòng người, bỗng dưng hai má đỏ bừng, cố ý không nhìn hắn mà giả vờ thưởng thức tranh chữ của danh gia treo trên tường, dù rằng một chút nàng cũng không hiểu.
Tất cả phản ứng quái dị của nàng đều được Đông Phương Dực thu vào trong mắt, hắn cảm nhận được nàng đang rất khẩn trương cùng e thẹn, ngay lập tức cái đầu thông minh của hắn đã hiểu vì sao nàng lại khẩn trương, bất an như vậy nên thấp giọng nở nụ cười.
“Ngươi…… Ngươi đang cười cái gì?” Tây Môn Nguyên Bảo đột nhiên nhảy lên, sau lại lui lại mấy bước, vì quá mức khẩn trương mà giọng cũng trở nên lắp bắp. Nàng trừng mắt nhìn hắn, nàng đang khẩn trương muốn chết, hắn có gì mà cười.
“Không, đột nhiên ta nghĩ đến một chuyện thú vị”, Đông Phương Dực làm như không phát hiện phản ứng quá mức khẩn trương của nàng, thoải mái nằm xuống giường.
“Chuyện gì mà thú vị”, Tây Môn Nguyên Bảo tò mò bước tới bên hắn, trước mắt thấy hắn đang nằm trên giường ngây ngô cười, cho nên hắn không thể nào đột nhiên nhảy tới chỗ nàng, cho nên tới gần hắn một chút chắc là không quan hệ.
“Nghĩ đến tình cảm một tiểu cô nương mười bảy tuổi khi đánh cướp ta đã hất hàn, vênh mặt sai khiến thế nào”
Kia có cái gì buồn cười?” Nàng chất vấn. Một đêm kia nàng đánh cướp hắn rất uy phong, còn cướp hết đồ của hắn, hắn còn cười cái gì?
“Ngươi không biết là thú vị sao?” Hắn hỏi lại.
“Làm sao thú vị?” Có phải hay không nàng làm sai chỗ nào, nếu không hắn làm sao có thể cảm thấy thú vị đâu? Thế nào cũng phải biết chỗ nào không đúng Nguyên Bảo đặt mông ngồi xuống bên mép giường, nghiên túc hỏi. Nếu hắn không nói rõ ràng, nàng tuyệt đối sẽ lại thưởng cho hắn một