Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1014 lượt.
n có gia nghiệp kếch xù như Tô Thiên Thanh, đối với những chuyện anh ta nói với người khác, Phùng Sở Sở có hơi tò mò.
Mới đầu, nội dung của cuộc gọi rất nhàm chán, đơn giản là vài chuyện về cổ phiếu và đầu tư, mãi cho đến cuối cùng, giọng điệu của Tô Thiên Thanh dường như có chút không vui, nói với người ở đầu dây bên kia, lạnh lùng buông một câu “Nếu anh ta muốn tìm đường chết thì đừng cản anh ta nữa.”, sau đó liền cúp máy.
Câu này, lại kích thích đến Phùng Sở Sở, cô nghiêng cặp mắt, dùng giọng nói quái lạ nói: “Tôi còn tưởng, con người anh có lòng lương thiện vô cùng, luôn chen vào việc của người khác, thích cứu mạng người ta. Không ngờ, anh cũng chỉ là một kẻ máu lạnh mà thôi.”
Tô Thiên Thanh bỏ di động vào trong túi, vừa lấy thuốc vừa cười khổ nói: “Tiểu thư à, nếu như có người không nghe cô khuyên bảo, cứ nhất quyết đòi mua thứ cổ phiếu chắc chắn sẽ sụt không thể nghi ngờ, cô nói người như thế cứu có hữu dụng hay không?” Dứt lời, anh móc bật lửa ra, chuẩn bị châm thuốc.
Ai ngờ, động tác của Phùng Sở Sở còn nhanh hơn anh, tiến lên nhoáng cái đã rút điếu thuốc trong miệng anh ra, lạnh lùng nói: “Khu nghỉ ngơi cấm hút thuốc, xin tự trọng.”
Tô Thiên Thanh nhún nhún vai, tỏ vẻ không sao cả, cầm cả bật lửa vào bao thuốc ném lên khay trà, quay đầu hỏi: “Bạn của cô với anh chàng kia sau này thế nào rồi?”
Phùng Sở Sở nghe anh ta hỏi vậy, trong lòng âm thầm bật cười, giả bộ nghiêm trang chỉ chỉ cửa, mặt không thay đổi nói: “Bọn họ hoàn toàn xong rồi. Cô nàng đó, bây giờ đang ở dưới lầu, sử dụng hết chiêu thức của mình làm ra một món ăn độc nhất vô nhị để lấy lòng anh, để có thể một chiêu đánh vào trái tim anh, đạt được mục đích làm phu nhân của Tô Thiên Thanh.”
Phùng Sở Sở vừa nới vừa quan sát vẻ mặt của Tô Thiên Thanh, thấy mặt anh ta càng ngày càng thối, thực sự là không nhịn được muốn cười một trận thật to.
“Là ai?”
Phùng Sở Sở khoanh tay, chỉ phun ra hai chữ: “Bí mật.”
Đại hội thưởng thức
- Phụ nữ xinh đẹp, món ăn làm ra, lại rất không xinh đẹp -
Nếu đã muốn giữ bí mật, Tô Thiên Thanh cũng chẳng hỏi nữa, dù sao phụ nữ cũng giống như quần áo, mua phải đồ người khác đã mặc rồi cũng không cần phải quá mức so đo, về nhà giặt lại một lần là được.
Đúng vào lúc hai người đang mắt to trừng mắt nhỏ, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên. Người tiến vào là Yến Tử, cô nàng vừa nhìn thấy Tô Thiên Thanh, mặt đã đỏ bừng lên, giọng nói cũng mềm mại hơn ngày thường rất nhiều, lảnh lót nói: “Chuyện đó, cuộc tranh tài đã kết thúc rồi, Lưu Dục bảo em lên thông báo cho hai người.”
Phùng Sở Sở nghe cái giọng kia của cô nàng, gần như muốn phủi xuống đất da gà tích cả một năm qua, phất tay một cái, ý bảo cô biết rồi, để Yến Tử mau mau đi ra ngoài. Cô không muốn nghe cái giọng điệu ẽo ợt thế lần nữa đâu, chẳng lẽ đứng trước mặt trai đẹp thì không nói năng bình thường được hay sao?
Lưu Dục chỉ cái đĩa kia, mở miệng nói: “Tôi nghĩ, mấy cái đen sì sì này, chắc là thịt cá đấy.”
“Tại sao thịt cá lại chia tay với đầu cá thế này?” Tô Thiên Thanh quả nhiên là người làm ăn, nói chuyện ba câu không rời nghề chính.
Lưu Dục thở dài, chậm rãi kể lại chuyện cổ tích đằng sau món ăn này: “Cô đó vừa nhìn đã biết là không biết nấu ăn, nhìn con cá đai kia mà cứ ngẩn ra tại chỗ. Sau đó chắc là cũng hạ quyết tâm, đột nhiên trở nên ngoan độc, nhắm mắt lại là chém giết điên cuồng liên tục, lúc ấy hiện trường thi đấu chẳng khác nào hiện trường giết người cả, mấy người đứng thi bên cạnh cũng bị cô ta làm cho người đầy mùi cá.
Người phụ nữ đến khởi binh vấn tội
- Thà đắc tội với quân tử chứ chớ đắc tội với phụ nữ -
Tô Thiên Thanh ăn bí đỏ hấp trứng của Nguyễn Trữ Khanh làm, hương vị quen thuộc ấy vẫn còn quanh quẩn trong miệng anh, khiến cho anh có một nỗi xúc động không thể kiềm chế được, muốn biết rõ toàn bộ quá trình làm món ăn này.
Sắc mặt của Nguyễn Trữ Khanh hơi căng thẳng, nhìn vẻ mặt tươi cười của Tô Thiên Thanh, cô lại chẳng biết mở miệng thế nào. Liếc qua Phùng Sở Sở đang đứng một bên, đầy vẻ “chuyện không liên quan đến mình”, muốn đọc được tin tức gì từ trên mặt cô hoàn toàn không có khả năng. Chẳng còn cách nào khác, Nguyễn Trữ Khanh chỉ đành nhắm mắt, vừa hồi tưởng, vừa giải thích: “Đầu tiên cắt bí đỏ đi một nửa, nạo, sau đó rửa sạch, bỏ vào trong nồi hấp. Sau khi hấp chín, đánh trứng đổ vào, chờ trứng chín thì lấy ra.”
“Chỉ đơn giản như vậy?” Tô Thiên Thanh có chút khó tin, nghi ngờ hỏi.
“Chuyện gì chứ?” Nguyễn Trữ Khanh không hiểu rốt cuộc cô đang hỏi chuyện nào, ngồi trên ghế sa lon, vừa xoa bắp chân, vừa tùy ý trả lời.
Phùng Sở Sở ngẫm kỹ, nghi vấn trong lòng không chỉ có một, lập tức ngồi xuống bên cạnh cô nàng, bắt đầu giải quyết từng chuyện một: “Trước tiên là nói về chuyện bát bí đỏ kia đi. Tô Thiên Thanh tại sao lại đặc biệt gọi cậu lên hả, chỉ để hỏi cậu làm món ăn đó thế nào?”
“Chuyện này mình phải hỏi cậu mới đúng.” Nguyễn Trữ Khanh bấ