Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1019 lượt.
t nhìn Dương Quang, dường như đang chất vấn anh, tại sao khi nãy lại nói Nguyễn Trữ Khanh tâm trạng không ổn, trông như muốn tự sát, nhìn cô nàng hớn ha hớn hở, rõ ràng là đang vui đến nở hoa trong lòng.
Dương Quang nhún vai với cô, vẻ mặt vô tội, đành phải chịu bị đày đi làm tài xế, đưa Nguyễn Trữ Khanh về nhà trước, sau đó lại lái xe đưa Phùng Sở Sở đi ăn cơm.
Sau khi ăn xong, sắc trời đã tối dần, theo thói quen lúc trước thì giờ này, hai người nếu không đi xem phim thì cũng chuẩn bị về nhà. Nhưng hình như hôm nay Dương Quang có sắp xếp khác, anh kéo Phùng Sở Sở lên xe, không nói câu nào đã tự lái xe đi.
Phùng Sở Sở có chút nghi hoặc, lấy cùi chỏ chọc chọc cánh tay anh, hỏi: “Thế này là đi đâu?”
“Dẫn em đến chỗ này cực hay.” Dương Quang giảo hoạt cười một tiếng, nhấn ga, nhanh chóng đi về phía mục tiêu.
Phòng cưới
- Chỉ có tình yêu, không có bánh bao, hôn nhân không thể tiếp tục duy trì -
Xe cuối cùng cũng dừng lại ở cửa một tiểu khu, Dương Quang chào hỏi với bảo vệ xong, cửa chống trộm của khu nhà liền được mở ra, anh lái xe vào, dừng trước một dãy nhà chung cư. Lúc này bên ngoài xe, sắc trời đã tối hẳn.
Tiểu khu này chắc hẳn là mới xây, người đến ở không nhiều lắm, đến ban đêm, có vẻ có chút âm trầm, khi Phùng Sở Sở vừa xuống xe, vừa hay có một trận gió thổi qua, thổi trúng cô, không khỏi rùng mình một cái.
“Đây là đâu vậy hả?’ Phùng Sở Sở vừa run rẩy vừa hỏi.
Phùng Sở Sở đi theo Dương Quang đi lung tung trong phòng, nghe thấy anh một mình đứng đó thao thao bất tuyệt những ý nghĩ kỳ quái. Thậm chí ngay cả đầy tháng con tổ chức ở chỗ nào cũng đã liệu được bảy tám phần. Dương Quang lúc này, nhìn qua tựa như một đứa trẻ, mơ ước đến tương lai tốt đẹp của mình.
Tất cả dường như đã diễn ra quá nhanh, khi Phùng Sở Sở còn đang vắt hết óc về cuộc tranh tài, bên kia, Dương Quang đã tự mình mua nhà, chỉ chờ cô gật đầu là có thể cử hành hôn lễ, bước vào một giai đoạn khác của cuộc đời. Bây giờ, thật sự có thể kết hôn sao? Cô vẫn còn có chút do dự.
Có điều, về chuyện Dương Quang mua nhà, hôm đó khi về đến nhà, cô vẫn thông báo với cha mẹ một tiếng. Trước kia khi chưa có bạn trai, cha mẹ cả ngày muốn cô đưa đàn ông về nhà, chỉ sợ dù mới là yêu đương thôi cũng đủ để họ mừng như đón Tết vậy.
Sau này khi quan hệ với Dương Quang đã ổn định, suy nghĩ của cha mẹ lại thay đổi, bắt đầu mong mỏi cô lấy chồng chứ không thỏa mãn với việc nghe Dương Quang gọi họ là “Bác trai” “Bác gái” nữa….
Cho nên khi cô nói chuyện Dương Quang mua nhà với cha mẹ, bọn họ có vẻ rất vui, cảm thấy con gái cách thánh đường hôn nhân thực sự chỉ có một bước dài mà thôi.
Ông Phùng bỏ trái cây đang ăn dở xuống, móc thuốc lá ra, nhanh chóng châm lên, bình thường ở nhà ông rất ít khi hút thuốc, là vì bà Phùng lúc nào cũng càu nhàu bên tai ông, hút thuốc không tốt với thân thể. Bây giờ thừa dịp tâm trạng của bà ấy đang tốt, ông Phùng vội vàng rút ra hút thêm mấy ngụm, trong lòng chỉ mong con gái ngày nào cũng có thể mang tin tốt về, vậy con đường hút thuốc của ông mới không còn gập ghềnh như thế.
Bà Phùng nhìn bộ dạng kia của chồng mình, lười phải nói, cầm quả táo ông chưa gặm xong lên, hai ba miếng đã ăn hết. Sau khi ăn xong, bà không có ý định rời đi mà ngồi xuống, hỏi con gái: “Sao hả, căn nhà kia có rộng không? Đẹp không?”
“Rộng thì cũng rộng, chắc được một trăm năm mươi mét vuông, nhưng mà đẹp thì chưa biết ạ, còn chưa trang hoàng lại mà mẹ, chỉ là một căn phòng thô thôi.” Phùng Sở Sở mệt đến ngáp ngắn ngáp dài, mắt liếc nhìn đồng hồ treo tường, thật mong có thể lập tức về phòng ngủ.
Nhưng xem ý tứ của mẹ, chắc còn chưa hỏi xong đâu, muốn đi không dễ. “Vậy tiếp đó là phải trang hoàng hả?”
Phùng Sở Sở vô lực gật đầu nói: “Đúng vậy, cho nên anh ấy mới dẫn con tới, anh ấy hỏi con định trang trí thế nào cho đẹp.”
“Thế là có ý gì?” Năng lực lý giải của bà Phùng, hiển nhiên khác hẳn người nào đó, hai con mắt kia của bà giống như đom đóm trong đêm, đột nhiên lóe sáng, cao giọng lên nói, “Có phải nó định để cho nhà mình bỏ tiền trang trí không đấy?”
“Con không biết, anh ấy chưa nói gì cả.”
“Nó chưa nói, sao con không hỏi hả?” Bà Phùng đột nhiên the thé kêu lên, khiến cho hai cha con ngồi bên cạnh sợ hết hồn.
”Con hỏi việc đó làm gì chứ? Nếu anh ấy muốn con bỏ tiền, nhất định sẽ nói với con.”
“Đây là chuyện của vợ chồng son chúng nó, bà quan tâm làm gì.” Ông Phùng mạnh mẽ rít một hơi thuốc lá, lên tiếng khuyên nhủ.
Bà Phùng tay lanh mắt lẹ, nhoáng cái đã giật lấy điếu thuốc, mới hai ba cái đã dập tắt, sau đó quay đầu nói với Phùng Sở Sở: “Chuyện này con phải nói rõ ràng với nó. Nếu nó muốn chúng ta bỏ tiền trang hoàng nhà cửa, thì cái nhà kia phải có tên của con nữa, nếu không, mẹ đây có vắt cổ chày cũng không ra một giọt nước đâu.”
Nói xong, bà Phùng đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp vỏ trái cây trên bàn, Phùng Sở Sở vừa ăn dưa hấu, vừa liếc mắt nhìn cha mình, hai cha con ngồi đó dùng ánh mắt trao đổi.
Về chuyện