Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1018 lượt.

t mãn trả lời, “Vừa rồi mình cũng suýt bị hù chết, cứ tưởng là món ăn mình làm có vấn đề gì ấy chứ.”
“Cậu không làm gì thì chột dạ cái gì?”
Nguyễn Trữ Khanh chu môi lên, làm nũng nói: “Ai chột dạ chứ, chẳng qua là gan người ta bé, nhìn thấy đại gia thì căng thẳng tí thôi mà.”
Phùng Sở Sở nghi hoặc nhìn cô nàng một cái, không tin lắm. Cô nàng này chỉ được cái bề ngoài trông có vẻ nhát gan thôi, quen biết với Nguyễn Trữ Khanh lâu như vậy rồi, còn không rõ tâm địa gian xảo kia của cô nàng hay sao. Vừa định mở miệng tiếp tục nghi vấn, lại nhìn thấy Nguyễn Trữ Khanh lấy trong túi áo ra một cái lọ nhỏ.
“Đúng rồi, cái này mình nhặt được ở trong nhà vệ sinh, cậu nói xem bên trong có gì?”
Nguyễn Trữ Khanh cầm cái lọ kia tinh tế nghiên cứu. Lúc mới nhặt được, vì trong lòng vẫn nghĩ đến cuộc thi nên chưa để ý lắm.
Cô ấy vừa nói vậy, Phùng Sở Sở cũng bị thu hút, cô đoạt lấy cái lọ kia, mở ra ngửi một cái, cảm giác hình như là hương liệu dùng để nấu ăn. Hồi tưởng lại cuộc cãi vã của Tử Vân và Trần Tĩnh khi sáng, dường như cô đã hiểu ra điều gì đó.
“Cậu, tìm được ở chỗ nào trong nhà vệ sinh?”
Nguyễn Trữ Khanh suy nghĩ một lúc, đáp: “Ở dưới bồn rửa tay, khi ấy mình đang trang điểm lại, lúc lấy thỏi son trong túi xách ra, không cẩn thận lại bị rớt xuống đất, lúc cúi xuống tìm, vô tình nhìn thấy cái này.”
“Cậu đúng là to gan, không biết là cái gì mà cũng dám nhặt mang về. Vừa nãy lại còn không biết xẩu hổ mà xưng là nhát gan nữa chứ.”
Nguyễn Trữ Khanh ngượng ngùng cười cười, cười hì hì lảng qua chuyện bí đỏ hấp trứng. Nhưng sóng trước chưa yên sóng sau đã tới, Phùng Sở Sở mặc dù tạm thời không để ý đến bát bí đỏ kia nữa, nhưng lại rất khó hiểu trước sự quan tâm và mờ ám của Tô Thiên Thanh với Nguyễn Trữ Khanh.
“Cậu với Tô Thiên Thanh, không phải đã từng gặp nhau rồi đấy chứ?”
Lần này, Nguyễn Trữ Khanh thực sự không giấu diếm gì mà kể lại sạch sành sanh cuộc gặp gỡ ngượng ngập ở cửa thang máy, nghe mà khiến cho Phùng Sở Sở phải cảm thán trong lòng, quả nhiên ngốc nhân có ngốc phúc. Bao nhiêu người làm biết bao chuyện dư thừa chỉ để thu hút sự chú ý của Tô Thiên Thanh, cô nhóc này thì ngược lại, tùy tiện đi thang máy mà cũng có thể lấy được sự yêu thích của đại gia.
Kể ra, xét trên phương diện này, Nguyễn Trữ Khanh và Khương Nghị thực ra cũng rất xứng đôi, ít nhất bọn họ đều từng mèo mù đụng phải chuột chết, từng cùng gặp mặt Tô Thiên Thanh một lần. Tiểu khu chỗ Nguyễn Trữ Khanh, theo như Tô Thiên Thanh nói, hôm đó là lần đầu tiên anh ta đến đó để thăm một người bạn cũ. Mà tòa soạn của Phùng Sở Sở, hôm đó cũng là lần đầu tiên Tô Thiên Thanh tới. Không thể ngờ nổi, hai “lần đầu tiên” của anh ta, đều đụng phải một cặp cực phẩm như vậy.
Cuộc thi tài nấu nướng cứ thế kết thúc trong cơn sóng gió nho nhỏ. Lúc Phùng Sở Sở xuất hiện ở cửa, vừa hay chạm mặt Trần Tĩnh. Cô không hỏi kết quả của cuộc thi, chỉ lấy cái lọ kia ra từ trong túi xách, đưa cho cô ta, cười như không cười nói: “Chắc cô không ngờ tới, mình đã giấu ở nơi bí mật như vậy mà vẫn bị người khác lấy mất, nói vậy, cô và Từ Vân giờ đã đứng cùng trên một vạch xuất phát. Có điều không biết là kết quả cuối cùng, ai sẽ cười, ai sẽ khóc đây?”
Trần Tĩnh nhìn cái lọ nhỏ kia, lúng túng đứng đó, nửa ngày vẫn không vươn tay ra đón lấy. Phùng Sở Sở lười phải nói tiếp, nhét cái lọ vào tay cô ta, nghênh ngang bước đi.
Trên đời này, có rất nhiều chuyện sẽ thay đổi theo thời gian, dần dần biến chất. Tình bạn là như vậy, tình yêu cũng giống như thế.
Tình yêu giữa Nguyễn Trữ Khanh và Khương Nghị, cứ vậy mà đặt một dấu chấm hết trong lòng cô. Cho nên, khi cô bước ra khỏi nơi tranh tài, nhìn thấy chị gái Khương Nghị ở con phố đối diện, trong lúc nhất thời cảm thấy khó chịu.
Hai người phụ nữ, mỗi người đứng ở một đầu, nhìn đối phương ở đầu phố bên kia, mặc dù không có lấy một câu nói, nhưng trong mắt như có thiên ngôn vạn ngữ.
Cuối cùng, Nguyễn Trữ Khanh vẫn đứng tại chỗ, chờ Khương Hinh đi tới. Sau đó, hai người vẫn yên lặng, cùng nhau đến một quán cà phê gần đó.
Sau khi ngồi xuống gọi đồ uống, Khương Hinh bèn mở đầu trước, mở miệng hỏi thẳng: “Tôi nghe A Nghị nói, cô từ chối lời cầu hôn của nó.”
Nguyễn Trữ Khanh nghe giọng điệu của chị ta, dường như có hơi hướm chất vấn, trong lòng đã thấy mất hứng, khi đáp lời, giọng điệu cũng có vẻ cứng rắn: “Đúng vậy, tôi đã chia tay với anh ta rồi, đương nhiên sẽ không chấp nhận lời cầu hôn của anh ta.”
“Cô cảm thấy nó có điểm nào không tốt ư?” Khương Hinh cầm cốc cà phê lên uống một hớp, dường như quên bỏ đường và sữa.
“Không có gì không tốt, chẳng qua là, hai chúng tôi không phù hợp.”
“Không phù hợp ở đâu?’ Khương Hinh vẫn nhất quyết không tha.
“Điểm nào cũng không phù hợp.” Nguyễn Trữ Khanh cũng là người gặp mạnh thì mạnh, nói chuyện ngày càng chua ngoa, “Tôi tự nhận, tôi không phải là một người phụ nữ giỏi giang, cho nên tôi cần tìm một người đàn ông để tôi có thể nương tựa. Đáng tiếc, Khương Nghị không phải là một người đàn ông chín chắn mang lại cảm giác an toàn, anh ta sốn


XtGem Forum catalog