Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1065 lượt.

g, phần lớn đều dựa dẫm vào chị, cho nên, tôi không thể ở bên cạnh anh ta được, bởi vì dù tôi không ngại việc mình dựa dẫm vào đàn ông, nhưng tôi lại rất để ý việc mình phải dựa dẫm vào chị của người đàn ông đó.”
Khương Hinh biết Nguyễn Trữ Khanh được mấy năm, mặc dù bình thường tiếp xúc không nhiều lắm, nhưng cũng nhìn ra cô là một người dịu dàng biết nghe lời, giờ nghe thấy cô nói một tràng như vậy, thực sự là ngoài dự liệu của chị ta. Chị ta vốn cho là, chỉ cần mình ra tay, nói thêm mấy câu là có thể kéo Nguyễn Trữ Khanh về bên cạnh Khương Nghị lần nữa, giờ xem ra, dường như mình đã quá khinh địch, coi thường cô gái nhỏ nhắn trước mặt này.
“Lý do này của cô hình như có chút khiên cưỡng, tôi không thể chấp nhận được.”
“Tôi không cần chị phải chấp nhận gì cả.” Nguyễn Trữ Khanh khẽ mỉm cười, tiếp lời nói, “Tôi chỉ cần biết là, tôi và Khương Nghị đã chấm dứt, anh ta cũng đã nói, sau này sẽ không đến gây phiền phức cho tôi nữa, thế là đủ rồi, những chuyện khác, tôi không việc gì phải giải thích với người khác, cũng không cần ai phải thấu hiểu cả, đây là việc riêng của tôi.”
“Nói cho cùng, không phải cô cũng chỉ vì tiền thôi sao. Bằng không cô đã chẳng đi tham dự cái cuộc thi vớ vẩn đó, tranh giành một người đàn ông cùng mấy nghìn cô gái khác.” Khương Hinh quả nhiên là lão làng trong thương trường, làm việc cũng phải thực hiện đủ công tác chuẩn bị.
Nguyễn Trữ Khanh lại không có phản ứng như chị ta dự đoán, chẳng những không tức giận, lại còn cười vui vẻ hơn: “Đúng vậy, tôi rất thích tiền. Cho nên, kiểu đàn ông chỉ biết dựa vào người khác mà sống qua ngày như Khương Nghị, tôi sao có thể cần được? Anh ta núp dưới bóng cây vĩ đại như chị, sống rất là sung sướng, tôi nghĩ cả đời này anh ta cũng chẳng muốn ra khỏi đó. Nếu không phải vì chị là chị gái của anh ta, chỉ e trên đời này, người anh ta muốn cưới nhất, chính là chị.”
“Cô hãy tôn trọng tôi một chút.” Khương Hinh giận đến mức đặt mạnh cốc cà phê trên tay xuống bàn, cà phê bắn ra tung tóe, tiếng động quấy nhiễu đến những người khác, khiến thỉnh thoảng bọn họ lại nhìn qua bên này.
Nguyễn Trữ Khanh cảm thấy hơi mất mặt, không muốn tiếp tục nói chuyện với chị ta nữa, xách túi lên, đứng dậy, nghiêm túc nói với Khương Hinh: “Thực ra chị đâu cần phải chạy đến trước mặt tôi tự rước lấy mối nhục này.” Dứt lời, xoay người định đi.
Khương Hinh sao nuốt nổi cơn tức này, đứng dậy túm lấy tay Nguyễn Trữ Khanh, cứng rắn nói: “Không được đi, tôi còn chưa nói hết lời.”
Nguyễn Trữ Khanh cảm thấy chị ta rất có tiềm năng làm mấy mụ đàn bà đanh đá, trong lòng có chút bất an, cô chưa chắc đã đánh không lại chị ta, chẳng qua là trước mặt mọi người, cô không cam lòng phá hoại hình tượng của mình. Nhưng nếu thực sự động tay động chân, cô mà không đánh trả, chỉ sợ sẽ bị chị ta đánh cho thê thảm, đến lúc đó thì hình tượng cũng vẫn bị phá hủy.
Đúng vào lúc đang ở thế lưỡng nan, một cánh tay chợt vươn tới, túm lấy cổ tay Khương Hinh, kéo tay chị ta ra khỏi cánh tay Nguyễn Trữ Khanh.
“Dương Quang?” Nguyễn Trữ Khanh nhìn rõ người đến là ai xong, hơi có chút giật mình.
Khương Hinh vô cùng bất mãn với việc Dương Quang ra tay, nhìn chằm chằm anh ta, cười lạnh nói: “Tôi đang nghĩ sao đang yên đang lành cô lại chia tay với A Nghị, thì ra là đã thông đồng với người đàn ông khác. Nguyễn Trữ Khanh, đừng tưởng là cả thế giới này đều không biết cô là loại gì, giả vờ ngây thơ, sau lưng lại làm mấy chuyện nam nữ xấu xa.”
“Tiểu thư, tôi thấy cô cũng là người có văn hóa, có khí chất, sao lời nói ra cứ như một tuần chưa đánh răng vậy.” Nguyễn Trữ Khanh còn chưa mở miệng, Dương Quang đã không nghe nổi nữa, mở miệng châm chọc.
“Không phải để ý đến chị ta, chúng ta đi thôi.” Nguyễn Trữ Khanh không muốn bị mọi người vây xem, kéo cánh tay Dương Quang ra khỏi quán, chỉ để lại mình Khương Hinh đứng đó tức đến hít thở không thông, lại còn phải trả tiền một bàn đồ uống kia.
Ra khỏi quán, Nguyễn Trữ Khanh không nói gì, chỉ bước nhanh về phía trước. Về phần phải đi đâu, chính cô cũng không biết, chỉ cảm thấy nhất định phải nhanh chóng rời khỏi quán cà phê đó, càng nhanh càng tốt.
Dương Quang đi theo sau cô, cẩn thận để ý tình trạng của cô, di động đột nhiên vang lên, vừa nghe, là Phùng Sở Sở, “Này, anh đi đâu đấy? Bảo anh đứng ở siêu thị chờ em mấy phút, sao đã chẳng thấy tăm hơi đâu rồi?”
“Anh thấy Trữ Khanh, định chào cô ấy một tiếng, ai ngờ…”
“Cô ấy làm sao, có chuyện gì phiền phức à?”
Dương Quang vừa đi theo Nguyễn Trữ Khanh, vừa kể lại chuyện vừa nãy cho Phùng Sở Sở nghe, bảo cô nhanh ra ngoài. Anh là đàn ông, không biết an ủi con gái thế nào.
Phùng Sở Sở xách túi bước ra khỏi siêu thị, đi hơn trăm mét mới đuổi kịp hai người Dương Quang. Cô nhét đồ vào tay Dương Quang, tiến lên ôm lấy vai Nguyễn Trữ Khanh, thoải mái hỏi: “Sao thế, vẫn còn mất hứng vì cuộc thi à?”
“Đâu có.” Nguyễn Trữ Khanh quay đầu lại, cười đến là rạng rỡ. Đột nhiên quay đầu lại nhìn Dương Quang nói: “Anh có lái xe đến đúng không, đưa em về nhà đi.”
Phùng Sở Sở nghi ngờ liếc mắ


Polaroid