Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1027 lượt.

, điểm này thì có rất nhiều cửa để đi. Với năng lực của Tô Thiên Thanh, muốn lấy một tờ giấy xét nghiệm chấn kinh quá độ ra cũng không phải là chuyện khó. Mà dùng tờ xét nghiệm này để chống lại Ngô Phong Hoa cũng dễ như trở bàn tay. Thời buổi này, chỉ cần có tiền, cùng là một việc cũng có thể đổi trắng thay đen, tùy anh nói sao.
Tô Thiên Thanh châm thuốc, hít vài hơi, trầm tư chốc lát, bấy giờ mới nói: “Anh xem thế này có được không. La tiểu thư đây cũng không muốn làm lớn chuyện, cô ấy và Ngô tiên sinh mặc dù không làm vợ chồng được nhưng cũng không muốn biến thành kẻ thù. Đối với hành vi tối hôm qua của Ngô tiên sinh, La tiểu thư có thể không truy cứu, còn vết thương của Ngô tiên sinh, La tiểu thư cũng chấp nhận bồi thường tiền thuốc men. Chuyện này coi như là hiểu lầm, mọi người lẳng lặng giải quyết tốt hơn so với ầm ĩ đến tòa án.”
Mấy cảnh sát rất hài lòng với cách xử lý này, bọn họ cũng không muốn làm lớn chuyện. Chuyện nhỏ như vậy cũng chẳng vớt vát được gì, hơn nữa còn lãng phí sức lực, mất nhiều hơn được. Cho nên bọn họ đáp ứng luôn, cũng chủ động mời Ngô Phong Hoa đến, làm công tác tư tưởng cho gã.
Lúc Ngô Phong Hoa đến đồn cảnh sát, đám La Giai Cầm đã đi rồi, mấy tay cảnh sát bày ra vẻ hung thần ác sát, vừa mới đến đã dọa gã một trận. Nói La Giai Cầm ngày hôm qua bị gã hù dọa, ầm ĩ muốn tự sát, nếu động đến mạng người thì gã chắc chắn phải ngồi tù.
Ngô Phong Hoa vốn là kẻ nhát gan, hôm qua chẳng qua là có rượu làm lớn gan mới có thể ra vẻ ác bá. Lại nhìn mấy cảnh sát kia, sắc mặt đều không hiền hòa, gã lại càng bị dọa cho sợ không ít, ngay cả kiến thức cơ bản nhất về pháp luật cũng quên. Người ta nói La Giai Cầm tự sát gã phải phụ trách, gã liền ngây ngốc mà tin là thật.
Tiếp đó, đám cảnh sát lại đổi mặt, bày ra vẻ tất cả vì tốt cho gã, khuyên gã bỏ qua việc khởi tố, nhân nhượng cho khỏi rước phiền, lấy mấy vạn tiền thuốc thang coi như xong. Chuyện này mà ầm ĩ đến cùng, vừa mệt người lại vừa hao của, gã cũng chẳng chiếm được lợi lộc gì.
Ngô Phong Hoa bị giày vò hai lượt như vậy, còn dám nói gì, lập tức bác bỏ khiếu nại, một lòng về nhà chờ tiền thuốc men, cả người giống như quả bóng cao su bị xịt, một thời gian dài cũng không dám có ý đồ gì với La Giai Cầm nữa.
Về phần ba vạn đồng tiền thuốc kia, cũng không hề nuốt lời, chưa quá mấy ngày đã có người mang chi phiếu đến gia đình hắn. Chẳng qua là hắn không hề quen người đó, cũng không phải là người có liên quan đến nhà họ La. Thực ra thì La Giai Cầm cũng chẳng rõ ràng lắm về tình hình bên này. Số tiền kia cũng là Tô Thiên Thanh tự xuất tiền túi mình ra chi.
Sau này, Chung Tiền Danh có hỏi anh, tại sao lại để ý chuyện này như vậy, vừa giúp người lại vừa bỏ tiền. Anh chỉ cười cười, hời hợt nói: “Ba vạn đồng này, coi như là tiền trả cho chai bia kia của tôi đi.”
*** Có khi mềnh phải tách chap ra thôi ~~ dài dã man >”






Tỉ mỉ chọn lễ vật
- Phụ nữ tặng quà cho đàn ông, rốt cuộc nên chọn cái gì cho tốt -
Phùng Sở Sở ngồi trong phòng làm việc, nhìn điện thoại mà ngẩn người. Chân bị bó thạch cao, trừ việc hoạt động có hơi bất tiện ra thì không còn cảm giác khó chịu nào nữa. Người ta đều nói, thương gân động cốt một trăm ngày, không còn cách nào khác, đành phải an dưỡng.
Có điều, cô không muốn nằm ở nhà một trăm ngày, nếu vậy thì mặt của cô từ pizza 9 phân sẽ phồng lên thành pizza 12 phân mất. Cho nên, hiếm khi cô bỏ lòng tự ái xuống, thỉnh cầu Dương Quang mỗi ngày đến đưa đón cô đi làm. Cùng là công tác, cô vẫn mong được đến tòa soạn làm việc hơn, có khi, không khí làm việc so với nội dung công việc quan trọng hơn nhiều.
Dương Quang thì cảm thấy vô cùng hài lòng với thỉnh cầu này của Phùng Sở Sở. Từ trước đây rất lâu rồi, chắc là từ lúc hai người vừa mới nói chuyện yêu đương, anh đã thường xuyên ảo tưởng có thể lái xe đưa đón bạn gái đi làm. Có điều mắt mũi mình hơi kèm nhèm một chút, không nhìn ra cô bạn gái mà mình chọn là một người phụ nữ cực kỳ độc lập. Tình nguyện mỗi ngày chen lấn xe bus tàu điện ngầm cũng không chấp nhận ngồi trong xe cùng với hàng ngàn người đi làm chen chúc trên con đường quốc lộ chật chội.
Yến Tử ngượng ngùng cười cười, lấy ra một lọ mỹ phẩm bảo dưỡng đặt lên bàn, cười hỏi: “Bọn em đang mua hàng qua mạng, rất nhiều thứ hay nhá, chị có muốn tham gia không?”
Phùng Sở Sở giơ cái bút đang cầm trên tay lên, không chút khách khí gõ lên đầu Yến Tử, vừa gõ vừa mắng: “Giờ đang là giờ làm việc, mấy cô nàng hâm dở nhà các cô đang làm gì thế hả.”
Yến Tử xoa cái đầu bị gõ cho đau, ấm ức kêu lên, “Tổng biên tập cũng đâu có ở đây, chị làm gì mà nghiêm túc thế.”
“Tổng biên tập không có ở đây, cô cho chị đây là người chết à. Dám công khai mua hàng qua mạng trong giờ làm việc, một mình mình làm còn chưa tính, còn định ngông nghênh chạy tới lôi chị xuống nước cùng, có phải muốn chết nhanh hơn không hả.”
“Ai da,” Yến Tử lanh lót nói, bắt đầu xuống nước, “Bản thảo kỳ tiếp theo em đã kiểm tra xong rồi mà, sớm đưa cho chị xem