Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1029 lượt.
m chí còn cảm thấy, cô ấy còn am hiểu chuyện đời hơn Phùng Sở Sở, đầu óc cũng tỉnh táo hơn, cũng càng tôn trọng nội tâm của mình hơn.
Đầu nở hoa
- Hoặc là không đánh, hoặc là đánh đến chết -
Lái xe về đến nhà đã là hơn tám giờ, Tô Thiên Thanh dừng xe trước cửa gara, đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi. Anh lấy di động, gọi cho Chung Tiền Danh, hẹn cậu ta đến một quán rượu, còn mình thì quay xe ra cửa, một lần nữa rong ruổi trên đường.
Đến quán bar đỗ xe xong, Chung Tiền Danh đã đến trước, ngồi cạnh bàn phất phất tay gọi anh, đợi ngồi xuống rồi mới hỏi: “Uống gì?”
Tô Thiên Thanh còn chưa kịp trả lời, cậu chàng đã tự hỏi tự đáp: “Đúng rồi, bia. Anh ấy, từ xưa đến giờ đến bar bao giờ cũng chỉ uống bia.” Vừa nói, vừa ngoắc phục vụ gọi hai chai bia lên.
“Không, mình không muốn.” La Giai Cầm nắm chặt lấy tay Nguyễn Trữ Khanh, nước mắt tuôn như mưa, “Mình thà đi ngồi tù còn hơn là phục hôn với anh ta.”
Phùng Sở Sở thở dài, vỗ vỗ vai cô, an ủi: “Không đâu, chuyện nhỏ như vậy không phải ngồi tù đâu, nhiều nhất là bồi thường cho hắn chút tiền thuốc men thôi. Cậu đừng có nghĩ nhiều, hôm nay ngủ lại nhà Trữ Khanh đi, mình sẽ gọi điện cho cha mẹ cậu cho.”
La Giai Cầm vốn đang khóc, nghe thấy Phùng Sở Sở nói vậy, chợt trở nên kích động: “Đừng, đừng nói cho cha mẹ mình biết chuyện này.”
“Mình không nói đâu, mình bảo mọi người đến chỗ Trữ Khanh chính là vì không muốn để cha mẹ cậu biết mà. Chuyện của cậu, bọn mình sẽ giúp cậu giải quyết, cậu về phòng ngủ với Trữ Khanh trước đi đã.”
La Giai Cầm cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, quả thực cần ngủ một giấc tử tế, vậy nên nghe lời theo sát Nguyễn Trữ Khanh về phòng.
Chờ hai người khuất sau cánh cửa, Phùng Sở Sở mới xị mặt xuống, quay ra Lưu Dục, bất mãn nói: “Anh làm thế nào vậy, sao lại để Giai Cầm đánh vào đầu Ngô Phong Hoa chứ?”
Lưu Dục nhún vai, tỏ vẻ mình cũng rất vô tội: “Tôi thấy thằng cha kia không giống người tốt, định lên giải vây cho cô ấy. Ai ngờ bị túm chặt không thoát ra được. Cô ấy nhặt bừa chai bia trên bàn đập tới, tôi sao mà ngăn được. Nói ra thì không thể trách tôi được. Tô Thiên Thanh và bạn anh ta cũng ở đó mà cũng chỉ biết đứng ngây ra nhìn đấy thôi.”
“Tô Thiên Thanh? Sao anh lại gặp anh ta?”
“Chẳng qua là vô tình gặp lúc uống rượu thôi.”
“Giờ nói gì cũng đã muộn.” Nguyễn Trữ Khanh dỗ La Giai Cầm ngủ xong, rón rén bước ra từ trong phòng, “Nên nghĩ xem sau này phải làm sao đi thì hơn. Nhỡ đâu ầm ĩ lên tòa thì Giai Cầm sẽ gặp phiền phức.”
Mọi người nghe vậy, lại trầm mặc. Cố ý gây thương tích cho người khác, chuyện này tuy lớn mà nhỏ, có thể âm thầm bỏ mấy ngàn đồng ra để giải quyết, cũng có thể tố cáo bạn lên tòa án để cho bạn ngồi mấy năm tù. La Giai Cầm đã từng có một lần ly hôn, nếu còn ngồi tù một lần nữa thì sẽ thực sự hỏng bét.
Một đêm này, Phùng Sở Sở mất ngủ. Hôm sau vừa mới rạng sáng đã bị điện thoại đánh thức. Là điện thoại của ông La, muốn tìm Giai Cầm hỏi chuyện. Dù ông ấy đã tận lực che giấu sự bất an của mình nhưng giọng nói vẫn để lộ ra suy nghĩ thực sự của ông ấy. Nói được một nửa, điện thoại đã bị bà La đoạt mất, bà ấy ở đầu dây bên kia vừa khóc vừa nói, làm cho Phùng Sở Sở cũng thấy cuống cuồng theo.
Khó khăn lắm mới trấn an được cha mẹ của La Giai Cầm, gọi điện kêu một chiếc taxi đến cửa nhà, Phùng Sở Sở vội vàng chạy đến nhà Nguyễn Trữ Khanh. Trên đường đi cô đã báo cho hai người, bảo Nguyễn Trữ Khanh mang theo La Giai Cầm xuống dưới lầu chờ cô.
Taxi vừa đến, hai cô gái đã nhảy lên xe, ba người cùng nhau đến đồn công an. Chuyện này, kéo dài mãi không hay. Nếu cảnh sát sẽ tìm đến cửa, chẳng bằng tự mình đến đồn công an trình báo rõ ràng. Như vậy có thể để lại ấn tượng tốt cho người ta, cũng có thể quy thành tự thú mà xử lý.
Dĩ nhiên, Phùng Sở Sở đã lăn lộn bao nhiêu năm trong xã hội, quy củ ít nhiều cũng biết một chút. Cô gọi điện cho Dương Quang, bảo anh giúp liên lạc một người bạn làm luật sư, lúc cần thiết, vẫn phải tìm sự trợ giúp của luật pháp mới được.
Sau khi đến đồn công an, Phùng Sở Sở được những người khác đỡ, khập khiễng đi vào. Mấy anh chàng cảnh sát nhân dân kia nhìn dáng vẻ này của cô, còn tưởng cô chính là La Giai Cầm. Trong lòng nhất thời nổi lên lòng trắc ẩn, cho là cô bị người báo án hôm qua đánh cho què chân.
Lúc này mấy vị cảnh sát nhân dân kia nhìn nhau một cái, một trong số đó còn rất tốt bụng xách một cái ghế đến cho Phùng Sở Sở, mời cô ngồi xuống xong mới mở miệng hỏi: “Vậy cô chính là La tiểu thư hả?”
“Dạ?” Phùng Sở Sở có chút không kịp phản ứng.
“Người đàn ông hôm qua đến báo án nói cô đánh vào đầu anh ta. Không ngờ cô cũng bị thương không nhẹ.” Vị cảnh sát nhân dân kia nhìn cái chân bó thạch cao của cô một chút, thở dài nói.
“Chuyện này, tôi nghĩ các anh đã hiểu nhầm.” Phùng Sở Sở vội vàng giải thích, chỉ vào La Giai Cầm đang đứng một bên nói, “Đây mới là La tiểu thư. Chúng tôi chỉ đi cùng cô ấy thôi, vậy đồng chí cảnh sát, thế này có thể coi là tự thú khôn