Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1030 lượt.

g.”
Anh cảnh sát kia nhầm nhọt, lại bị Phùng Sở Sở hỏi vậy, có chút dở khóc dở cười. Liếc mắt nhìn La Giai Cầm đứng một bên có vẻ khiếp sợ, phất tay một cái bảo cô ngồi xuống đối diện, bắt đầu hỏi.
“Thuật lại tình huống ngày hôm qua cho chúng tôi đi.” Thái độ của cảnh sát nhân dân coi như không tệ, có thể là thấy Giai Cầm là nữ nên không quát tháo to tiếng.
La Giai Cầm nhìn cảnh sát một chút, lại nhìn Phùng Sở Sở và Nguyễn Trữ Khanh, trong lòng thấp thỏm bất an. Nguyễn Trữ Khanh gật đầu với cô một cái, ý bảo cứ nói thật. Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng lấy hết dũng khí mở miệng nói: “Người đàn ông đó, tên là Ngô Phong Hoa, là chồng trước của tôi. Hôm qua, trên đường đột nhiên gặp phải anh ta, anh ta cứ nhất quyết kéo tôi đến quán bar, nói có chuyện muốn nói với tôi. Đến đó rồi, anh ta cứ nói là muốn phục hôn với tôi. Nhưng tôi chưa từng có ý định phục hôn với anh ta. Ly hôn đã được hơn một năm, tôi đã sớm không muốn gặp lại anh ta, cũng không muốn nhớ đến anh ta nữa. Tôi căn bản không thể tiếp tục sống cùng anh ta…”
La Giai Cầm vừa nói vừa lộ ra vẻ thống khổ. Cuộc hôn nhân thất bại kia đem lại cho cô quá nhiều đau khổ, mãi cho đến giờ sau khi ly hôn rồi vẫn cứ âm hồn không tan, luôn quấy rầy đến cuộc sống của cô. Nghĩ đến đây, cô chợt thấy bi thương từ tận đáy lòng, hốc mắt ươn ướt, từ từ nhỏ lệ.
Những cảnh sát kia đều là lão làng trong kinh nghiệm phá án. Từng thẩm tra vô số phạm nhân, đối với chuyện khóc thật hay khóc giả đều rõ ràng một hai. Giống như La Giai Cầm, vừa nhìn đã biết là một cô gái hay bị chèn ép, mà người đàn ông trong viện tối hôm qua lại để lộ ra một loại cảm giác âm dương quái khí, khiến cho người ta thấy khó chịu. So sánh hai bên, trong lòng cảnh sát đã có phán đoán.
Từ xưa đến nay, đàn ông thấy phụ nữ rơi lệ, ít nhiều đều sẽ mềm lòng, cảnh sát cũng không ngoại lệ. Lại nói gã đàn ông kia, nếu không phải chính mình hèn hạ thì người ta là con gái cũng sẽ không bị ép đến mức phải ra tay đánh vào đầu anh ta trong quán rượu.
Nguyễn Trữ Khanh đứng dậy, đến bên cạnh bình nước rót một cốc nước cho Giai Cầm, vỗ vỗ vai cô, ý bảo cô hãy bình tĩnh lại, thuật lại cho rõ ràng. La Giai Cầm uống chút nước, tâm trạng cuối cùng cũng khống chế được, từ từ kể lại toàn bộ những chuyện sau đó.
“Nói vậy, cô là vì anh ta đánh nhau với bạn mình nên mới ra tay tương trợ?” Cảnh sát vừa ghi chép vừa hỏi.
La Giai Cầm gật đầu một cái, không nói gì.
“Người kia, có quan hệ thế nào với cô? Tôi muốn hỏi cái người đánh nhau giúp cô ấy.”
“Người đó là bạn trai hiện giờ của cô ấy.” Giọng nói của Tô Thiên Thanh chợt vang lên trong phòng làm việc của cảnh sát.
Anh thong dong bước vào, Lưu Dục và Dương Quang đi đằng sau. Tô Thiên Thanh vừa bước vào đã có vẻ rất có khí thế, đầu tiên là tiến lên trước, đưa cho mỗi vị cảnh sát kia một điếu thuốc, sau đó mới khách khí nói: “Đồng chí cảnh sát, tình huống là thế này, vị tiên sinh Ngô Phong Hoa kia là vì La tiểu thư không muốn phục hôn với anh ta nên mới trút giận lên đầu vị Lưu tiên sinh này, cứ túm lấy anh ta mà đánh. La tiểu thư là sợ Lưu tiên sinh bị thương, hơn nữa lúc ấy cũng có chút mất bình tĩnh, thuận tay cầm một thứ bên cạnh đập xuống, cũng không phải là cố ý muốn đánh vỡ đầu Ngô tiên sinh. Chẳng qua là chuyện xảy ra đột ngột, không kịp suy nghĩ nên mới gây ra kết quả ngoài ý muốn như vậy.”
Phùng Sở Sở nhìn anh ta ăn nói trôi chảy, dáng vẻ như đã tính toán kỹ càng từ trước, giật mình không nói nên lời. Cô kéo tay áo Dương Quang, lặng lẽ hỏi: “Thế này là thế nào, sao anh ta lại tới?”
Dương Quang ngồi xuống bên cạnh cô, nhỏ giọng giải thích: “Anh bạn luật sư kia của anh nói muốn biết tình hình cụ thể hôm qua. Anh liền gọi cho Lưu Dục, vừa hay Tô Thiên Thanh cũng đang ở tòa soạn của bọn em, nghe thấy vậy thì bảo muốn đi cùng. Anh nghĩ anh ta cũng có không ít bạn bè trong giới kinh doanh, chắc có thể giúp đỡ được cho Giai Cầm.”
Dương Quang nói rất có lý, Phùng Sở Sở cũng chẳng phát biểu gì nữa, lẳng lặng nghe Tô Thiên Thanh đứng đó cao giọng đàm luận.
Mấy cảnh sát kia, người nào người nấy mắt sắc lẹm, đã sớm nhận ra Tô Thiên Thanh là ai. Biết anh là kẻ có tiền, không dễ đắc tội, hơn nữa thấy anh thái độ hiền hòa, nói chuyện lý lẽ, lập tức bày ra vẻ mặt tươi cười, nhận lấy điếu thuốc, khách khí nói: “Nói hay lắm nói hay lắm, Tô tiên sinh khách khí quá rồi, còn tự mình đi một chuyến nữa.”
Tô Thiên Thanh trái lại cũng không tự cao tự đại, chỉ cười nói: “Cũng không có gì, chẳng qua là hôm qua vừa hay tôi cũng ở đó uống rượu, tận mắt thấy những gì đã phát sinh cho nên mới tới đây trình báo cho rõ, cũng coi như trợ giúp cho công tác của các anh chứ?”
Mấy cảnh sát kia đã sớm đá mắt với nhau, hết sức đồng thanh, tỏ vẻ nói: “Tô tiên sinh, anh yên tâm, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ xử lý triệt để. La tiểu thư xem ra đã bị kinh sợ không ít, tôi nghĩ không biết có cần đến bệnh viện làm kiểm tra gì đó không?”
Lời này của anh ta, vào tai mấy người kia thì chẳng cảm thấy gì. Chỉ có Tô Thiên Thanh nghe ra hàm ý trong đó. Làm kiểm tra