XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1028 lượt.

có y tá, anh ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì cho nên vẫn là quay về đi thì hơn, tránh cho công việc hôm sau khỏi nhỡ nhàng.
Dương Quang kéo tay Phùng Sở Sở, giống như dỗ trẻ con nói: “Vậy em ngoan ngoãn ngủ đi nhé, mai anh lại vào thăm em, nhớ có chuyện gì thì tìm y tá giúp một tay đấy, đừng có mà ương bướng.”
“Rồi, biết rồi.” Phùng Sở Sở bị anh khiến cho có chút ngượng ngùng, đồng ý xong liền thúc giục anh mau đi.
Ai ngờ, Dương Quang đột nhiên lại cúi đầu, vuốt ve mặt cô, ngay trước mặt mọi người, ấn một nụ hôn lên trán cô. Mặt của Phùng Sở Sở lập tức đỏ hơn cả máu, hận không thể rúc đầu vào trong chăn. Nhưng dù như vậy thì vẫn nghe được tiếng cười của mọi người, đi xa rồi mà vẫn còn vọng từ ngoài cửa vào.
Bốn người ra khỏi khu nội trú, hai nam hai nữ, vô cùng đúng dịp, nam có xe, nữ không có, mọi người tính toán đường đi, để tiện đường nhất, Lưu Dục đưa La Giai Cầm về nhà, còn Dương Quang thì phụ trách đưa Nguyễn Trữ Khanh.
Sau khi mọi người từ biệt nhau liền tự lên xe của mình, lái xe rời khỏi bệnh viện. Kể từ khi ngồi lên xe của Dương Quang, sắc mặt Nguyễn Trữ Khanh đã có chút mất tự nhiên, cuối cùng, cô lưỡng lự nửa ngày mới nhỏ giọng nói một câu “Rất xin lỗi.”
Dương Quang đang tập trung lái xe, đột nhiên nghe thấy cô nói xin lỗi, có chút ngoài ý muốn, quay đầu lại hỏi: “Em vừa nói gì nhỉ?”
“Đều tại em không tốt, Sở Sở vì cứu em nên mới bị thương.”
“Chuyện này đâu có gì, là có kẻ muốn làm chuyện xấu xa với em, đổi là người khác, Sở Sở cũng vẫn sẽ cứu. Muốn trách thì phải trách cô gái kia, lòng dạ quá hẹp hòi.”
“Sao anh biết cô ta cố ý?” Nguyễn Trữ Khanh có chút khó hiểu, thực ra thì chính cô cũng không biết tình hình lúc ấy rốt cuộc là thế nào. Lấy đầu óc đơn giản của cô mà suy nghĩ, cảm thấy cô gái đó quá nửa là vô tình.
Dương Quang đã làm trong cơ quan một thời gian dài, năng lực khác thì chưa được nâng cao, nhưng đối với lòng người lại có nghiên cứu rất triệt để, anh mở nhạc lên, để tiếng hát từ từ tràn ngập buồng xe, sau đó mới chậm rãi nói: “Bởi vì em quá xuất sắc, hoặc nên nói là, một vài hành động vô tình của em khiến cho người khác cảm thấy bị đe dọa, cho nên bọn họ muốn loại bỏ em. Giống như đá bay hòn đá chặn dưới chân vậy, đá bay em đi. Trữ Khanh, còn tiếp tục thi nữa, có thể em sẽ phát hiện ra, nguy hiểm xung quanh sẽ ngày càng nhiều.”
“Có phải anh không tán thành em đi tham gia cuộc thi này đúng không, cảm thấy em rất ham hư vinh?” Nguyễn Trữ Khanh lắng nghe tiếng nhạc, nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy có chút mê man. Cô giống như một vầng trăng sáng, ban ngày có ánh mặt trời che lấp, cô còn có thể ẩn náu bản thân. Nhưng giờ phút này khi màn đêm buông xuống, mọi ánh sáng đều lụi tắt, cô liền trở nên lộ liễu, tất cả nội tâm đều bị người ta nhìn rõ rành rành.
“Anh cảm thấy, đây là quyết định em tự lựa chọn, chẳng có gì mà đúng hay sai hết. Có điều, em chia tay với Khương Nghị có phải là thực lòng hay không, hay chỉ là để theo đuổi một đời sống vật chất khá hơn?” Lời nói của Dương Quang rất bộc trực, bộc trực đến mức có chút tổn thương người khác.
“Không phải, cho dù không có cuộc thi này thì nhất định em vẫn sẽ chia tay với anh ta.” Nguyễn Trữ Khanh kiên định nói, “Thực ra thì nếu em thực sự muốn theo đuổi một cuộc sống vật chất thì em căn bản đã không cần ở bên cạnh anh ta. Mấy năm yêu đương với anh ta, có không ít đàn ông có điều kiện tốt hơn anh ta từng theo đuổi em, nhưng em vẫn cảm thấy em nên cho anh ta cơ hội, để anh ta chín chắn hơn một chút. Bởi vì em vẫn có tình cảm với anh ta.”
“Vậy bắt đầu từ khi nào em cảm thấy không thể cho anh ta thêm cơ hội được nữa?”
“Khi em phát hiện ra cả đời này anh ta cũng không trưởng thành được, không thể thoát khỏi cái bóng của chị gái anh ta mà cố gắng sống, em đã tự nói với mình, em nhất định phải rời xa anh ta. Cho dù em vẫn còn tình cảm với anh ta thì cũng không thể tiếp tục. Dương Quang, em cũng không còn ít tuổi nữa, hơn nữa cuộc hôn nhân của Giai Cầm đã cho em một lời cảnh cáo, không thể mang theo một tia miễn cưỡng mà bước vào lễ đường hôn nhân được, nếu vậy, cuối cùng, người bị tổn thương cũng chỉ có chính bản thân mình mà thôi. Em và Khương Nghị, giá trị quan khác biệt, đây là thứ được nuôi dưỡng từ khi còn nhỏ đến lớn, là thứ đã ăn sâu vào huyết mạch, không ai có thể thay đổi được. Em cảm thấy nếu không thể thay đổi được Khương Nghị, cũng không muốn phải thay đổi vì anh ta, thì biện pháp tốt nhất chính là chia tay.”
Dương Quang đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một sự cảm động, anh bị cô gái trước mặt làm cho cảm động. Anh khẽ quay đầu, nhìn gương mặt bên xinh đẹp của Nguyễn Trữ Khanh, đột nhiên cảm thấy những định kiến của mình với cô ấy từ trước đến giờ đều sai lầm. Đằng sau mỗi con người, ẩn trong nội tâm đều cất chứa một phần sâu xa và đau đớn, cho dù từ xưa đến nay trong mắt anh, cô ấy chỉ là một con búp bê xinh đẹp.
Anh bắt đầu hiểu, tại sao Phùng Sở Sở lại gìn giữ tình bạn với Nguyễn Trữ Khanh bao nhiêu năm như vậy. Từ những gì mà cô ấy vừa nói, Dương Quang thậ