Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.
ý gì? Người đàn ông vừa có tiền vừa có tình đó, nếu là chỉ người khác thì trò cười này to chuyện rồi. Nhưng nếu chỉ anh ta, thì da mặt cũng quá dày đấy.
Dương Quang lại chẳng hề biết tự khiêm tốn, tươi cười nhe nhởn nói: “Người kia ấy, chính là anh. Anh mua nhà cho cô ấy, toàn tâm toàn ý với cô ấy. Nhưng tại sao cô ấy vẫn chưa đồng ý lấy anh chứ? Tại sao đến tận bây giờ vẫn không cho anh một câu trả lời rõ ràng? Trữ Khanh, em nói xem, phụ nữ các em bình thường mà như vậy, là vì chuyện gì? Còn chuyện gì mà anh chưa làm được hay sao?” Dương Quang hỏi hết câu này lại đến câu khác, tất cả đều ném ra trước mặt Nguyễn Trữ Khanh, khiến cô không biết trả lời câu nào trước. Có điều, cô nghe ra, Dương Quang, hình như có chút bất mãn với Phùng Sở Sở. Thực ra thì cô đã nói rồi, cứ lần lữa mãi như Phùng Sở Sở, không phải chuyện hay. Lòng nhiệt tình của đàn ông cũng bị cô ấy làm cho cạn sạch.
Dương Quang coi như không tệ, không trực tiếp oán trách với cô ấy, chỉ uống rượu giải sầu để phát tiết. Gặp phải gã nào không biết sống chết, có lẽ đã trực tiếp tốn tiền đi tìm hoan. Có điều, đây cũng chỉ là tạm thời, thời gian sẽ khiến cho vết nứt này ngày càng lớn, kéo dài cho đến ngày không thể nào lấp đầy.
Dương Quang có chút bất mãn với sự im lặng của cô, ghé cả người qua, hung tợn hỏi: “Tại sao em không trả lời? Có phải em biết được chuyện gì mà anh không biết đúng không?”
“Không có không có.” Nguyễn Trữ Khanh vội vàng phủ nhận. Đừng nói là Phùng Sở Sở thực sự không có, cho dù là có, cô cũng không thể dỡ đài của cô ấy ngay trước mặt bạn trai của người ta được.
Dương Quang không có ý kiến gì với đáp án này. Chỉ bĩu môi, giơ tay uống cạn rửa ly rượu trong tay, lại đưa cho Nguyễn Trữ Khanh, hàm hồ nói: “Này, cho em, quà đấy.”
Nguyễn Trữ Khanh hoàn toàn khẳng định, anh ta đã say, lại còn đưa ly rượu rỗng cho cô làm quà. Dương Quang lại ra vẻ đầy sự vinh quang, nghểnh cổ nói: “Anh ấy, từ xưa đến nay chỉ có thích cô gái nào mới tặng quà thôi, em phải cảm thấy vô cùng vinh dự.”
Nguyễn Trữ Khanh căn bản không nghe anh ta lảm nhảm, giơ tay gạt cánh tay đang giơ trước mặt anh anh ta ra. Trong lòng lẩm bẩm, nếu không phải tại Phùng Sở Sở, mình đã không chật vật đến thế này.
Dương Quang bị đẩy một cái, có vẻ rất không vui, không chỉ không lùi về phía sau mà còn được voi đòi tiên, nhoài người lên muốn nhét cái ly vào tay Nguyễn Trữ Khanh.
Nguyễn Trữ Khanh bị dồn vào trong góc, mắt thấy anh ta càng ngày càng gần, thực sự rất muốn dứng lên cho xong. Nhưng không đợi cô kịp cử động, cả người Dương Quang đã nhào tới, miệng há to, “Ọe” một tiếng, nôn hết lên người cô.
Chuyện đã đến nước này, Nguyễn Trữ Khanh đơn giản là giận đến mức không nín nổi. Nhưng Dương Quang lại giống hệt như con lợn chết, nằm một bên ngủ, không động đậy gì nữa.
Cố nén sự kinh tởm trong lòng, Nguyễn Trữ Khanh vọt vào nhà vệ sinh, tùy tiện rửa qua quần áo. Lại gọi phục vụ trong quán bar giúp cô đưa Dương Quang ra cửa, vươn tay đón taxi, nhét anh ta vào trong.
Vì không biết Dương Quang ở đâu, cũng không thể đưa anh ta về nhà mình, Nguyễn Trữ Khanh đành phải bảo tài xế đi đến nhà Phùng Sở Sở.
Xe lái đến dưới nhà Phùng Sở Sở, đến ngay trước khi Tô Thiên Thanh đưa Phùng Sở Sở về. Cái xe bắt mắt kia, cho dù là vào buổi tối cũng khiến người ta phá lệ chú ý.
Nguyễn Trữ Khanh ngồi trong xe, thấy Phùng Sở Sở bước ra từ bên trong, cơn tức lập tức xông lên não, cũng chẳng nhìn rõ Tô Thiên Thanh đang đứng bên cạnh, một bước nhảy luôn ra khỏi taxi, chạy đến trước mặt Phùng Sở Sở, mắng xối xả: “Cả buổi tối cậu đi đâu thế hả, di động sao lại tắt máy?”
Phùng Sở Sở đang đón ba mẹ đi từ trên lầu xuống, đột nhiên thấy Nguyễn Trữ Khanh giận dữ vọt tới trước mặt mình, giật mình nói không ra lời. Lại nhìn trên người cô ấy, quần áo ướt sũng, hơn nửa lại có mùi rượu bốc lên thoang thoảng liền mở miệng hỏi: “Trữ Khanh, cậu sao vậy, uống rượu à?”
“Uống cái rắm!” Nguyễn Trữ Khanh luôn dịu dàng nhã nhặn, giờ phút này thực sự là mất khống chế đến cực hạn, không để ý đến hình tượng mà hét lớn, “Cậu nói đi, tại sao không mở máy?”
“Cái đó, di động hết pin…” Phùng Sở Sở bị khí thế của cô nàng làm cho hơi sợ, giọng nói không tự chủ mà bé lại. Kể từ khi cô què chân, tính khí dường như cũng thu liễm không ít, Nguyễn Trữ Khanh thì ngược lại, hung hãn vô cùng.
“Cậu nói xem thế này là thế nào! Bạn trai của cậu, lại đi tìm mình ra ngoài uống rượu, chuyện này cho qua, chắc là không gọi cho cậu được. Nhưng mà say đến rối tinh rối mù, nói toàn câu kỳ quái, cứ nhất quyết muốn nhét ly rượu cho mình làm quà, còn nôn hết lên người mình. Phùng Sở Sở, có phải cậu cố ý, tìm anh ta đến chọc ghẹo mình không hả?!!”
Phùng Sở Sở nghe đến câu cầm ly rượu làm quà đã không nhịn được muốn bật cười. Cô hiểu rất rõ tửu lượng của Dương Quang, bình thường có nhã nhặn phong độ thế nào đi chăng nữa, một khi say rồi thì chẳng khác nào người điên, những chuyện làm ra, không ai ngờ nổi.
Sau đó lại nghe thấy Dương Quang nôn hết lên người Nguyễn Trữ Khanh, cũng có chút áy náy. Vừa