Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1008 lượt.
ớm đã biến sạch, để chặn Nguyễn Trữ Khanh chắc chạy hết ra cửa rồi. Có điều nghe nói là không chặn được vậy nên lại chạy về viết báo cáo. Tin tức ngày mai, chắc rất nóng bỏng.”
Phùng Sở Sở liếc anh ta một cái, căm hận nói: “Bọn họ mà dám đăng, tôi sẽ kiện chết bọn họ.”
Tô Thiên Thanh cười an ủi cô nói: “Thôi đi, chuyện kiểu này cô cũng đừng quá để ý. Chuyện cô phải làm chính là bắt đầu từ mai, phải cấm chỉ Nguyễn Trữ Khanh xem tất cả các loại báo chí và ti vi. Thực ra thì chuyện này, nói thẳng ra cũng chẳng có gì, coi như là ra bãi biển để người ta chụp áo tắm thôi, căn bản không có gì đáng ngại.”
Chuyện này bị Tô Thiên Thanh nói vậy, nghe vào hình như cũng tương đối khiến người ta dễ dàng tiếp nhận. Thực ra thì nghĩ thoáng ra, cũng chỉ là mặc bộ đồ tắm hai mảnh, mấy cuộc thi người đẹp trên ti vi vốn đều có một vòng mặc áo tắm này. Nguyễn Trữ Khanh mặc dù xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, nhưng cũng không đến nỗi to tát.
“Chờ đã, anh vẫn chưa nói, anh đến đây làm gì?” Phùng Sở Sở đột nhiên đổi giọng, lại nhằm vào Tô Thiên Thanh.
Tô Thiên Thanh vuốt bộ đồ, cười như không cười nói: “Tôi chỉ muốn tự mình tra rõ, đã xảy ra chuyện gì? Trang phục mà tôi thuê đến, chất lượng chắc không kém đến vậy.”
“Cũng chưa chắc, không phải vẫn có một bộ bị xé rách đấy sao?” Phùng Sở Sở nhịn cười, giả bộ nghiêm túc nói.
“Nếu mà dùng để xé, vậy thì mặc bao tải còn an toàn hơn, vừa chắc lại khó xé.” Tô Thiên Thanh cũng học cô, nghiêm mặt nói.
Chợt, ánh mắt của anh bị một thứ hấp dẫn, anh cầm lấy bộ lễ phục kia, nhíu mày hỏi: “Đây là cái gì?”
Bàn tay đen đằng sau bức màn
- Bêu rếu trước mặt mọi người, hủy hình tượng của người khác là phương thức hại người độc nhất của phụ nữ. -
Phùng Sở Sở và Tô Thiên Thanh mỗi người nắm một đầu chiếc váy, ánh mắt rơi vào chiếc khóa kéo nằm trên lưng váy. Chiếc khóa kéo này là loại khóa chìm, sau khi kéo lên, không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra. Nhưng lúc này nó lại có chút kỳ quái, không hề gắn chặt vào vải mà lại lỏng lẻo treo ngược ở đó, dường như chỉ cần dùng tay kéo là có thể dựt nó ra khỏi chiếc váy.
Nhìn lại những chỗ khác trên chiếc váy, quả thực có dấu vết dùng ghim băng để sửa cho nhỏ lại, xem ra cô gái vừa nãy không nói sai, trợ lý Tiểu Mẫn của Cherry quả thực từng giúp Nguyễn Trữ Khanh sửa qua chiếc váy. Vấn đề không xảy ra ở ghim băng, cho nên điểm mấu chốt khiến chiếc váy trở nên rộng ra mà tuột xuống không nằm ở ghim băng, mà là ở chiếc khóa kéo này.
Phùng Sở Sở nhẹ nhàng kéo kéo chiếc khóa kéo kia, quả nhiên không ngoài dự liệu, dễ dàng kéo được nó xuống. Nhìn đường chỉ được khâu lại kia đã bị cắt thành mấy sợi. Cho dù khí lực của Nguyễn Trữ Khanh có lớn hơn nữa, cùng lắm cũng chỉ khiến cho vải bị toạc ra mà thôi, muốn dựt đứt đường chỉ này thành mấy đoạn, ngẫm cũng thấy cô ấy chưa đủ sức. Những đường chỉ này, nhìn qua hình như là do bị cắt.
“Anh yên tâm, đời này thiếu mất anh, phụ nữ cũng vẫn phải lấy chồng thôi.” Phùng Sở Sở tức giận đáp lại, “Không phải mới hẹn hò có một lần thôi sao, vậy mà đã kết luận như vậy rồi.”
“Đừng nói nữa. Trước kia dù tôi cũng đã gặp không ít phụ nữ chủ động nhưng mà kiểu như thế này, thực sự là lần đầu tiên thấy.”
“Sao vậy? Kể nghe xem nào.” Phùng Sở Sở uống một ngụm trà, lấy đồ ăn vặt ra, chuẩn bị vừa ăn vừa nghe.
Tô Thiên Thanh hình như có chút dở khóc dở cười với tình cảnh buổi tối hôm đó, chỉ kể đơn giản: “Thực ra vừa nhìn thấy cô ta, tôi đã biết mục đích của cô ta rất rõ ràng, chính là muốn quyến rũ tôi.”
Lúc Phùng Sở Sở nghe đến hai chữ “quyến rũ”, không nhịn được phì cười. Cô đột nhiên cảm thấy, Tô Thiên Thanh giống như một người bạn gái thân thiết đang tâm sự với cô vậy.
Tô Thiên Thanh không để ý đến tiếng cười của Phùng Sở Sở, nói tiếp, “Thực ra thì cô ta liếc mắt đưa tình cũng được, lộ ngực cũng ok, tôi không quan tâm, mấy trò này tôi đã thấy nhiều rồi. Nhưng mà kiểu như cô ta, món ăn còn chưa bê lên đã thảo luận với tôi xem cơm nước xong có đến chỗ tôi không. Phụ nữ như vậy, thực sự là hiếm thấy.”
Phụ nữ như vậy, Tô Thiên Thanh chưa từng gặp, Phùng Sở Sở thân là phụ nữ cũng chưa từng gặp. Cô vốn cho là một cô gái mới hơn hai mươi, khát vọng với hôn nhân hẳn không mãnh liệt đến thế, thậm chí còn phải có chút sợ hãi hôn nhân mới đúng. Nhưng cô thực sự đã đánh giá thấp người trẻ tuổi bây giờ, nhìn thấy đàn ông tốt là ra tay ngay, đây thực sự là một truyền thống tốt đẹp cỡ nào cơ chứ. Đáng tiếc là thế hệ các cô không được giáo dục chuyện này.
Hai người ôm điện thoại im lặng nửa ngày, Phùng Sở Sở mới bất đắc dĩ thở dài nói: “Có lẽ, tôi và anh đều già cả rồi.”
Tô Thiên Thanh nghe cô thấu hiểu cảm thán như vậy, đột nhiên muốn tham thảo sâu xa hơn với cô một chút. Đáng tiếc thư ký thông báo, nói có khách hàng đến tìm, đành phải gác máy hẹn lần sau gặp mặt rồi nói.
Có lẽ là để trấn an tâm hồn đã bị chấn kinh quá mức, lần thứ hai Tô Thiên Thanh chọn Nguyễn Trữ Khanh tương đối an toàn ra. Chân cẳng Phùng Sở Sở khô