XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341016

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1016 lượt.

định lên tiếng an ủi cô ấy mấy câu, người tài xế lái taxi chở Dương Quang về đã sớm mất kiên nhẫn, bóp còi, ý bảo người đến trả tiền xe, thuận tiện vác luôn tên ma men trên xe đi, chỉ sợ cậu ta nhất thời cao hứng, nôn hết ra xe của mình.
Tô Thiên Thanh càng nghe càng thấy buồn cười, nhìn gương mặt giận đến mức đỏ bừng của Nguyễn Trữ Khanh, đột nhiên cảm thấy cô gái này rất thú vị. Nghe thấy người tài xế kia bóp còi, liền xoay người đi ra đó, để tránh khỏi phì cười.
Bước tới trước taxi, Tô Thiên Thanh mới phát hiện ra, thì ra Dương Quang đang ngồi ở ghế sau. Trả hết tiền xe, đưa Dương Quang ra ngoài, anh ngẩn ra đứng ở đó, hỏi: “Anh ta phải làm sao đây?”
Phùng Sở Sở nhìn Dương Quang đã say thành như vậy, lại nhìn chiếc taxi đã đi xa, chợt cuống quít kêu lên: “Ôi, sao anh lại bảo taxi đi. Anh ấy đâu có ở đây, mau gọi taxi lại đi, đưa anh ấy về chứ.”
Tô Thiên Thanh cười lắc đầu nói: “Thôi, gọi cũng chẳng quay lại, để tôi đưa anh ta về đi. Cô ghi địa chỉ cho tôi là được. Cả Nguyễn tiểu thư cũng ngồi xe tôi về đi, chắc về đến nhà còn phải bận rộn nhiều đấy.”
Nguyễn Trữ Khanh vừa nghe anh ta nói vậy mới chú ý đến bộ quần áo trên người mình, dạ dày cuồn cuộn, buồn nôn không chịu được. Chỉ có thể lẳng lặng gật đầu, lên xe về nhà trước rồi nói, trong long nghĩ, nhất định phải tìm cơ hội bắt Phùng Sở Sở mời một bữa mới có thể nguôi bớt cơn tức trong lòng.






Phản công
- Giành trang phục và giành đàn ông, đối với phụ nữ mà nói, về bản chất là giống nhau -
Trong chiếc xe siêu dài, tài xế một mình ngồi đằng trước lái xe, ngồi sau là Tô Thiên Thanh với vẻ mặt nhàn nhã, Nguyễn Trữ Khanh một thân ướt sũng, cùng với một Dương Quang cả người đầy mùi rượu.
Dương Quang đã sớm ngủ li bì sau khi ói ra, chưa hề tỉnh lại. Mà Nguyễn Trữ Khanh vẫn giữ mặt lạnh, dù cho trước mặt là người đàn ông mà cô hao hết tâm tư muốn chiếm được. Nhưng nói thật, cô với anh ta, không có bất cứ tình cảm nào, thứ cô yêu chỉ là tiền của anh ta mà thôi.
Giờ phút này đang tức giận ngất trời, Nguyễn Trữ Khanh cũng lười phải xã giao lấy lòng anh ta, chỉ mong nhanh chóng về đến nhà, đổi lại bộ đồ trên người.
Giờ bộ dạng thế này, cô chỉ có thể tận lực cẩn thận, từ từ di chuyển đến trước micro, đứng thẳng bất động, hy vọng có thể nhanh chóng trả lời xong câu hỏi, nhanh chóng lui xuống sân khấu.
Ai ngờ, tuyến thượng thận của vị MC kia phân bổ quá độ, không khỏi hưng phấn lên. Đại khái là vì nhoáng cái đã thấy bao nhiêu mỹ nữ, có chút không khống chế được tâm trạng của mình. Vậy nên cứ nhất quyết muốn mọi người đứng thành một hàng chụp ảnh với nhau trước khi Nguyễn Trữ Khanh trả lời câu hỏi.
Nguyễn Trữ Khanh vốn định khinh bỉ lườm anh tai hai phát, hiềm nỗi ở đây nhiều cặp mắt đang soi mói như vậy, cô cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành lùi lại phía sau mấy bước đứng chung với mọi người, tự mình tạo dáng, để cho các ký giả bên dưới chụp hình.
Nói thực, Nguyễn Trữ Khanh thực ra cũng không biết tạo dáng kiểu mê người thế này lắm, dù sao đây cũng chỉ là một cuộc thi xem mắt mà thôi, không phải là thi hoa hậu thực sự, đương nhiên cô cũng không bỏ thời gian với việc này.
Giờ đây nhìn thấy sức mạnh của những người kia, cô mới ý thức được, mọi người quyết tâm đối với cuộc thi này thế nào, nhất định cũng tốn rất nhiều tâm tư. Bản thân mình trừ việc có học làm món ăn ra thì đến giờ chưa từng cố gắng gì cả. Cứ lơ ngơ như vậy mà vào được bán kết, kể ra, cũng coi là may mắn.
Đúng vào lúc Nguyễn Trữ Khanh đang tùy tiện tạo dáng, một chuyện ngoài ý muốn cứ thế xảy ra. Không biết là ai trong lúc đổi tư thế đã dẫm lên đuôi váy của cô. Vốn bộ trang phục trải qua mấy lần giày vò đã rộng hơn rất nhiều, Nguyễn Trữ Khanh vẫn cẩn thân mới không để cho nó rớt xuống. Kết quả đuôi váy bị người ta dẫm phải, lại đúng lúc cô đang muốn xoay người đổi tư thế, chiếc váy dài kia cứ vậy mà tuột xuống.
Đám ký giả đang đứng đó chụp hăng say, không ai ngờ tới lại xảy ra một màn kinh dị như vậy. Đi chụp các nữ ngôi sao, nhiều lắm cũng chỉ lộ ngực, lộ quần lót gì đó. Cả bộ đồ bị tuột xuống trống trơn như vậy, trong đời những ký giả đang đứng ở đây chưa từng gặp bao giờ.
Người trong cuộc là Nguyễn Trữ Khanh đã sớm sợ đến ngây ngẩn, nhìn chiếc váy nằm dưới chân, trên người dường như còn có gió lạnh thổi qua, cô chỉ mặc mỗi áo lót, cứ thế hoàn toàn lộ ra trước mọi người, trước máy ảnh, thậm chí còn sẽ bị tung lên web, lên báo chí, lên ti vi.
Nếu như nói, vừa nãy cô còn bị máu xông lên não, giờ lại cảm thấy huyết dịch toàn thân đã chảy hết. Cô ngơ ngác đứng trên sân khấu, mặc cho ánh đèn rọi vào người mình, cũng không để ý đến những ánh đèn flash. Cô cảm thấy mình đã không thể hít thở nổi, thậm chí ngay cả năng lực suy nghĩ cũng biến mất.
Những người ngồi dưới khán đài, trừ đám ký giả vẫn đang bấm nút mãnh liệt ra thì những người khác đều sững sờ tại chỗ. Phùng Sở Sở rất muốn xông lên sân khấu, cứu vãn chút gì đó. Nhưng bản thân đang ngồi xe lăn, căn bản không thể đứng dậy.