Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.
được Trương Tĩnh Chi ra cửa thật sự, Tiêu Tiêu thấy nhẹ nhõm cả người, nhẩm tính chỉ lát nữa chắc Sở Dương sẽ quay lại thu dọn đồ đạc, như vậy cô vẫn còn có được một khoảng thời gian nghỉ ngơi. Vừa trèo lên giường thì lại nghe thấy tiếng chuông cửa, cô giận dữ nghiến chặt răng, cái cậu Tĩnh Chi này sao mà dềnh dàng mãi như thế, quần áo cũng đã cho mượn rồi, đồ trang điểm cũng đã dùng rồi, chỉ còn thiếu mỗi cái mặt mình nữa thôi!
“Cậu vẫn chưa xong à? Hay là để mình tới chỗ hẹn thay cho cậu nhé!” Tiêu Tiêu vừa mở cửa vừa gầm gừ, nhưng rồi cô sững người lại.
Tưởng Tư Thừa đang đứng ngoài cửa, cũng ngây người ra nhìn cô.
Vì là ở nhà nên Tiêu Tiêu ăn mặc khác hẳn lúc thường, một chiếc áo sơ mi dệt kim dài tay màu trắng, một chiếc quần ngủ rộng rãi màu kaki, tuy che mất những đường cong tinh tế nhưng lại tạo cảm giác thuần khiết, thoải mái.
Những mắt dệt trên chiếc áo dệt kim có phần hơi to, vì thế có thể nhìn thấy thấp thoáng bộ đồ lót thêu hoa bên trong.
Khuôn mặt của Tưởng Tư Thừa thoắt lại đỏ bừng.
Tiêu Tiêu thực sự cảm thấy bất lực, cô không trêu chọc anh ta, thế mà sao mặt anh ta lại đỏ lên thế kia? Cô nhếch môi, nở nụ cười ngọt ngào, “Thưa cảnh sát Tưởng, hình như anh vào nhầm nhà rồi?”.
Tưởng Tư Thừa cúi đầu, một tay để trong túi quần, một tay nắm chặt thành nắm đấm, ngón tay cái cứ xoa mãi vào đốt ngón tay.
Chờ một hồi lâu Tiêu Tiêu mới nghe thấy anh ta khẽ nói, “Không đâu, tôi tới tìm cô”.
“Tìm tôi?” Tiêu Tiêu cố ý kéo dài chữ “tôi”, hai tay khoanh trước ngực, đứng dựa vào cánh cửa chống trộm nhìn Tưởng Tư Thừa, “Thưa cảnh sát Tưởng, tôi không nghe nhầm đấy chứ, anh tìm tôi có việc gì? Lần này tôi đâu có trêu chọc anh! Hôm nay tôi chưa hề ra khỏi cửa, nên không thể nói là tôi vi phạm luật lệ giao thông? Hay là anh đã chuyển nghề, không làm cảnh sát giao thông nữa mà là cảnh sát khu vực?”.
Tưởng Tư Thừa mím môi nhìn Tiêu Tiêu, “Có thể để tôi vào nhà rồi hãy nói được không?”.
Tiêu Tiêu lắc đầu, “Đừng, anh đừng vào. Tôi là phụ nữ độc thân, cứ coi như là anh không nghĩ cho cái danh tiếng ít tới mức đáng thương của tôi thì cũng phải nghĩ cho chính anh chứ! Anh là một chàng trai trong sáng vẻ vang, anh không sợ vào nhà tôi rồi, tôi lên cơn thú tính làm gì anh sao?”.
Hôm nay Tưởng Tư Thừa đến là muốn xin lỗi Tiêu Tiêu, nhưng nghe những lời của cô, cơn giận dữ lại trỗi dậy. Song anh lại nghĩ, mình là người sai trước, cũng không thể trách phụ nữ người ta nhỏ nhen, nên cố chịu vậy.
Tưởng Tư Thừa im lặng nhìn Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu cũng nhìn lại không chút nao núng.
Có một người hàng xóm đi qua, thấy điệu bộ của hai người nên tò mò liếc nhìn.
“Liệu cô có thể nói năng tử tế hơn được không?” Tưởng Tư Thừa hỏi.
“Không thể!” Tiêu Tiêu cười lạnh lùng, chẳng cần để ý đến ánh mắt khác thường của hàng xóm, “Tôi đâu có mời anh tới! Tôi nói năng như thế đấy, việc gì đến anh? Này, anh làm gì thế? Buông tay ra…”.
Tưởng Tư Thừa dùng tay kẹp chặt lấy hai tay của Tiêu Tiêu, mặc kệ cho cô kêu, sau đó đẩy mạnh cô vào trong nhà và đóng sầm cửa lại. Tiêu Tiêu gầm lên, “Anh đã xâm phạm nhà dân trái phép!”.
Tưởng Tư Thừa cũng giận dữ gầm lên, “Đúng, tôi xâm phạm nhà dân trái phép đấy, cô định làm gì thì cứ việc!”.
Nghe anh ta nói thế, Tiêu Tiêu sững sờ, anh chàng cảnh sát giao thông này cũng biết cách giở trò? Cô ngẩng đầu lên nhìn Tưởng Tư Thừa, ánh mắt cô xoáy thẳng vào mắt anh.
Tưởng Tư Thừa bị ánh mắt của Tiêu Tiêu làm cho lúng túng, đành đưa mắt nhìn sang chỗ khác.
Tiêu Tiêu đột nhiên bật cười, cô cũng đã quá hồ đồ, đối với chàng trai này cần gì phải giận dữ? Thấy Tưởng Tư Thừa lẩn tránh ánh mắt của mình, cô lại càng cố tình dùng ánh mắt của mình dồn đuổi anh. Anh càng tránh cô lại càng dồn.
Tưởng Tư Thừa cúi đầu, Tiêu Tiêu ghé sát đến trước mặt anh, cố ý cười và nói, “Ồ, tôi hiểu rồi, có phải anh đã thích tôi rồi không?”.
Ánh mắt của Tưởng Tư Thừa trở nên bối rối, anh vội đẩy Tiêu Tiêu ra, “Không… không phải!”.
“Thế thì anh tìm tôi có việc gì?” Tiêu Tiêu truy vấn.
Tưởng Tư Thừa nói rất khẽ, “Xin lỗi”.
“Cái gì cơ? Anh nói gì?” Tiêu Tiêu cảm thấy anh chàng cảnh sát này rất thú vị, càng trêu chọc lại càng thấy thú vị.
Tưởng Tư Thừa biết Tiêu Tiêu cố tình trêu chọc mình, nên nhìn cô với ánh mắt có phần tức giận, “Xin lỗi, tôi xin lỗi vì câu nói hôm trước!”.
Tiêu Tiêu cười lạnh lùng, vén mái tóc rối sang bên, mắt nhìn Tưởng Tư Thừa không nói gì.
“Tôi… tôi xin lỗi, hôm ấy thực ra là tôi không định nói những câu ấy.” Anh nói.
“Vậy anh định nói câu gì?” Tiêu Tiêu lạnh lùng hỏi.
Tưởng Tư Thừa đỏ mặt không nói gì.
Tiêu Tiêu mở cửa làm động tác mời về.
Tưởng Tư Thừa vẫn đứng yên không nhúc nhích.
“Sao thế? Muốn tôi giở tuyệt chiêu thật à?” Tiêu Tiêu cười rất không nghiêm túc.
Tưởng Tư Thừa nhìn chăm chú vào Tiêu Tiêu một lát, sau đó quay người đi ra cửa. Tiêu Tiêu trút được gánh nặng, đang định đóng cửa lại, thì bỗng dưng cánh cửa bị Tưởng Tư Thừa giữ lại, “Thực ra, điều mà tôi muốn nói là, tôi… tôi thực sự hơi thích cô”, anh khẽ nói.