Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

ô gái rất đúng giờ. Anh chàng Uông Dụ Hàm cũng đã nói rằng, phần lớn đàn ông đều thích những cô gái đúng giờ.
Uống xong một tách cà phê, Trương Tĩnh Chi cảm thấy hơi buồn ngủ, đêm qua vì lo cho Sở Dương hầu như cô đã phải thức suốt đêm, và bây giờ thì cơn buồn ngủ đã kéo đến, thêm vào đó điệu nhạc dặt dìu khiến cô không cưỡng được nhắm mắt mơ màng. Đột nhiêm cảm thấy có ai đó ngồi xuống phía đối diện, cô vội vàng mở mắt ra và giật thót mình, Dương Lôi đang nhìn cô với nụ cười rất đỗi dịu dàng.
Trương Tĩnh Chi thấy vô cùng bối rối, vội vàng ngồi thẳng dậy, miệng lắp bắp, “Anh… anh đến từ khi nào vậy?”.
Dương Lôi cũng ngây người, rồi sau đó mỉm cười, “Nếu anh không đến thì chẳng phải sẽ thất hẹn sao? Em đến từ lâu rồi ạ?”.
“Không ạ.” Trương Tĩnh Chi vội vàng nở một nụ cười dịu dàng. “Em cũng vừa mới tới thôi”, nói xong cô lập tức thấy hối hận, vừa rồi suýt nữa mình đã ngủ thiếp đi, như thế rõ ràng là đã nói dối.
May mà Dương Lôi đã không tóm lấy chỗ sơ hở của cô. Trương Tĩnh Chi lấy lại tinh thần, hơi liếc nhìn tách cà phê trước mặt, cảm thấy hơi lạ lùng là vì sao Dương Lôi lại biết cô ở đây.
Nhìn thấy vẻ mặt ấy của Trương Tĩnh Chi, Dương Lôi khẽ mỉm cười, nói, “Tĩnh Chi này, bình thường nhìn em như vậy, anh không nghĩ là cũng có lúc em lại nhầm lẫn thế”.
“Sao cơ?” Đây mới là lúc Trương Tĩnh Chi thấy mơ hồ nhất.
Dương Lôi chỉ về phía đối diện, “Cô gái hồ đồ ạ, cô đã vào nhầm cửa rồi. May mà anh đứng ngoài nhìn thấy em, anh cũng không nghĩ là có thể ăn gì đó ở đây được”.
Cô không vào nhầm cửa, cô đã chủ động vào quán cà phê này. Trương Tĩnh Chi nghĩ, vấn đề này rất khó giải thích, hoặc là công nhận mình hồ đồ hoặc là nói thẳng với Dương Lôi rằng vì mình không muốn là người tới chỗ hẹn trước nên đã tránh sang đây.
“Đi thôi.” Dương Lôi đứng dậy, trả tiền cà phê cho Trương Tĩnh Chi. Trương Tĩnh Chi vội mặc áo khoác. Nhìn thấy cách ăn mặc của cô, mắt Dương Lôi sáng bừng lên, khen thật lòng, “Rất đẹp!”.
Trương Tĩnh Chi cảm thấy mặt nóng ran, không biết nên trả lời thế nào. Theo cách của người phương Tây thì nên nói một câu cám ơn, nhưng người Trung Quốc thì lại phải nói là đâu có, đâu có. Đang cân nhắc xem nên thế nào thì đã thấy Dương Lôi khoác tay cô rất tự nhiên và kéo cô đi ra ngoài.
Chết rồi, chết rồi. Trương Tĩnh Chi cảm thấy như ngất xỉu, chẳng nhẽ bộ quần áo này của Tiêu Tiêu lại có sức hấp dẫn đến thế? Đây không phải là lần đầu tiên ăn cơm với Dương Lôi, nhưng được anh ta nắm tay thì đúng là lần đầu!
Trương Tĩnh Chi nhanh chóng đi đến một quyết định: Nói gì thì nói, không trả lại Tiêu Tiêu bộ quần áo này nữa!
Tiêu Tiêu đã không hề biết rằng, chỉ một câu “Rất đẹp” của Dương Lôi đã cướp mất bộ quần áo ấy của mình. Lúc đó cô vẫn đang ngồi nhấm nháp cam ở nhà, những giọt nước cam chua chua ngòn ngọt thấm vào vết thương trên môi, làm cô xót tới mức chỉ còn cách ôm miệng mà kêu lên “Ôi cha!” và lầm bầm chửi rủa Tưởng Tư Thừa.
Dương Lôi và Tĩnh Chi ăn cơm xong lại tiếp tục đến rạp xem phim. Khi Dương Lôi nói đưa Trương Tĩnh Chi về thì cũng đã hơn mười giờ.
“Có mệt không?” Dương Lôi hỏi. “Nếu không mệt chúng ta cùng đi bộ một lát.”
Trương Tĩnh Chi không hề thấy mệt, chỉ có điều đôi bốt của Tiêu Tiêu hơi cao, không thích hợp lắm với việc đi tản bộ. Nhưng trong giờ phút này thì dù có phải đi cà kheo cũng không thể nói là mệt được. Nghiến răng lắc đầu, cô khẽ đáp, “Em không mệt”.
Dương Lôi mỉm cười, hai người cùng đi về phía nhà của Trương Tĩnh Chi. Cô nhẩm tính khoảng cách đường, may mà cũng không xa lắm, đi một lúc sẽ tới, chỉ nhìn thì đẹp nhưng dùng từ lại rất bất tiện, nó vừa rông lại vừa ngắn, gió cứ thế mà lùa vào bên trong.
Đường phố mùa đông không có nhiều người, hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng còn bao lâu nữa là sẽ về đến nhà. Đúng lúc ấy thì điện thoại của Dương Lôi đổ chuông. Anh cúi đầu nhìn số máy hiển thị trên màn hình, vẻ mặt có vẻ mất tự nhiên. Sau khi Dương Lôi mở máy, Trương Tĩnh Chi nghe lõm bõm đó là giọng của một phụ nữ, hình như còn kèm theo cả tiếng khóc sụt sịt nữa.
Dương Lôi khẽ khàng an ủi mấy câu rồi tắt máy. Khi anh ta quay lại nhìn Trương Tĩnh Chi, vẻ mặt có gì đó hơi ngượng ngùng. Tĩnh Chi vội làm vè độ lượng, cười nói, ‘Anh có việc thì cứ về trước đi!”.
Dương Lôi nhìn cô, lắc đầu, “Đề anh đưa em về đã”.
Trương Tĩnh Chi biết là tâm trạng của Dương Lôi lúc này đã bị cú điện thoại vừa rồi làm ảnh hưởng, cô lờ mờ đoán được đó là điện thoại của ai, và nghĩ có lẽ lúc này cần phải thể hiện là người rất biết thông cảm với người khác, vì thế cô vội nói, “Không cần đâu, cũng sắp về tới nhà em rồi. Anh có việc thì cứ đi trước đi!”.
Dương Lôi nhìn Trương Tĩnh Chi vẻ áy náy, “Anh rất xin lỗi, anh…”.
Trương Tĩnh Chi mỉm cười, “Anh đi mau đi”.
Nhìn thấy Dương Lôi vào xe xong, lúc này Trương Tĩnh Chi mới ôm hai vai nhảy lên vài cái. Chà, lạnh thật đấy! Cô lẩm bẩm chửi thầm. Chẳng cần nói thì cũng biết, đó là điện thoại của bạn gái trước của anh ta, đã lấy chồng rồi, thế mà vẫn còn gọi điện thoại cho bạn trai cũ khóc lóc k


XtGem Forum catalog