Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

ể lể, chẳng hiểu thuộc dạng người thế nào nữa!
Trương Tĩnh Chi vừa lẩm bẩm vừa chạy chầm chậm về nhà. Nhà cô ở trong khu tập thể do cơ quan cha cô phân cho, đó là một nơi khá yên tĩnh và phải đi qua một con đường nhỏ. Vào giờ này, lại là giữa mùa đông, người trên đường lại càng ít. Trương Tĩnh Chi vừa đi vừa thấy sợ.
Vừa bước lên con phố nhỏ được mấy bước thì bỗng từ phía sau gốc cây bách một ng đàn ông nhảy ra, Trương Tĩnh Chi chưa kịp phản ứng thì người ấy giật lấy chiếc túi của cô và bỏ chạy.
“Ôi, cái túi của tôi!” Trương Tĩnh Chi vội kêu lên, rồi quên cả sợ, co cẳng đuổi theo.
Người kia vốn chạy nhanh hơn cô, còn cô vì vướng đôi bốt cao gót, nên mới chạy được mấy bước mà hắn đã cách cô một quãng khá xa.
“Đồ khốn, trả lại túi cho tôi!” Trương Tĩnh Chi kêu lên.
Tên cướp thấy Trương Tĩnh Chi vẫn hô hoán và chạy đuổi phía sau, không ngờ cô lại to gan đến thế. Một lát sau, Tĩnh Chi thấy tên cướp đang chạy bỗng dừng lại thì cũng sực tỉnh ra rằng, trời ạ, chẳng nhẽ mĩnh vì của mà quên mất mạng sống sao, dám một mình đuổi theo cướp!
Xem ra tên cướp kia có ý định chạy ngược lại về phía cô, Trương Tĩnh Chi lập tức quay người bằng một động tác hết sức đẹp mắt rồi cắm đầu chạy ngược về. Lúc đầu là cô đuổi tên cướp, còn bây giờ thì là tên cướp đuổi cô, đúng là một tình huống hết sức nực cười, Trương Tĩnh Chi nghĩ.
Thực tế đã chứng minh rằng, tốc độ của việc chạy théo thân nhanh hơn hẳn tốc độ chạy đòi lại của!
Trương Tĩnh Chi chạy tới ngã tư đường, tới khi nhìn thấy xe cô qua lại mới dám quay đầu nhìn thì đã không thấy bóng dáng tên cướp đâu nữa. Nhìn lại con phố nhỏ mờ tối, cô không dám đi một mình ở đó nữa.
Trong túi có tiền, điện thoại, chìa khóa và mấy thứ linh tinh. Lần này thì mất hết rồi. Trương Tĩnh Chi tự an ủi, điện thoại thì cũng đã dùng được hai năm, cũng đã đến lúc thay; tiền thì cũng không có nhiều, coi như bị mất vậy, dù sao cũng còn hơn là nếu người xảy ra chuyện gì. Nhưng rồi đột nhiên cô nhớ ới một vấn đề rất nghiêm trọng, tuy những thứ trong túi không đáng mấy đồng, những còn chiếc túi thì sao? Chiếc túi ấy là của Tiêu Tiêu! Lần này để giúp cô, Tiêu Tiêu mới dứt ruột cho cô mượn chiếc túi LV đó.
Trời ơi, mất chiếc túi này thì có khác gì giết chết cô!
Làm thế nào bây giờ? Mất điện thoại thì làm sao mà gọi cầu cứu được nữa. Nhưng vừa nghĩ tới hai chữ “cầu cứu” mắt Trương Tĩnh Chi vẫn sáng lên, mình sẽ lấy cớ này gọi điện cho Dương Lôi, làm sao mà anh ấy không tới cho được! Mặc kệ người yêu cũ của anh ấy, anh ấy không thể nói trong điện thoại rằng: Trương Tĩnh Chi anh đang bận, em hãy gọi 110 đi!
Khó khăn lắm cô mới tìm được một quầy tạp vụ vẫn còn mở cửa ở bên đường. Chú cửa hàng dù sao cũng là một người tốt, vừa nghe cô bị cướp, vội đẩy điện thoại cho cô dùng. Nhưng có điện thoại rồi Trương Tĩnh Chi mới nhớ ra là cô đang đứng trước một vấn đề khó khăn hơn: cô không hề nhớ số điện thoại của Dương Lôi! Vì cô đã lưu số máy của anh ta trong máy của mình ngay từ đầu, mỗi khi mở màn hình thì đều hiện lên cái tên Dương Lôi, còn cụ thể số điện thoại ấy thế nào thì cô lại không nhớ.
Điều khiến cho Trương Tĩnh Chi thấy bực mình nhất là, số máy của Dương Lôi thì không nhớ, nhưng cô lại nhớ số máy của Uông Dụ Hàm. Nguyên nhân hoàn toàn ngược lại, vì ghét anh ta nên cô đã không lưu số của anh ta trong máy, mỗi lần anh ta gọi đến, số của anh ta đều hiện rõ trên màn hình, nhìn mãi nên nhớ được.
Không biết có nên gọi hay không đây?
Trương Tĩnh Chi cầm điện thoại đắn đo một hồi: cứ gọi vậy, hỏi xin anh ta số máy của Dương Lôi, nhưng như thế có được không nhỉ? Dù thế nào thì Uông Dụ Hàm cũng không phải là hạng người quên mình vì người khác. Chẳng lẽ lại lừa anh ta? Nhưng để lừa được từ miệng anh ta điều gì đó thì còn khó hơn là lấy táo ra khỏi miệng khỉ!
Nhưng nếu không gọi thì sẽ bỏ lỡ mất cơ hội hiếm có này! Sẽ đánh mất chiếc ví của Tiêu Tiêu thực sự! Trương Tĩnh Chi nghiến răng bấm số máy của Uông Dụ Hàm.
Hai hôm nay Uông Dụ Hàm bị cảm, tuy không phải là bệnh gì lớn, những triệu chứng cũng khá nghiêm trọng, thế nên hai hôm nay anh không đến chọc giận tìm vui ở chỗ Trương Tĩnh Chi. Ăn tối xong, uống chút thuốc, anh lên giường đi ngủ. Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, nhìn thấy đó là một số máy lạ, anh cau mày nhấc máy lên, “A lô”.
Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói rất dịu dàng của Trương Tĩnh Chi, “A lô, xin chào. Có phải là anh Uông Dụ Hàm không? Tôi là Trương Tĩnh Chi đây”.
Trương Tĩnh Chi không hề biết rằng mình có một cái tật, hễ cứ làm việc gì hơi mờ ám là lại căng thẳng, vì thế mà ngữ điệu rất khác với lúc thường, người khác nghe thì thấy rất lánh lót dịu dàng.
Thực ra dịu dàng thì cũng tốt, chỉ có điều cần phải xem đó là đối tượng nào. Đối với Uông Dụ Hàm, kể từ khi hai người bóc trần bộ mặt thật của nhau ở nhà hàng đến giờ, trước mặt anh ra Trương Tĩnh Chi chẳng cần phải giữ gìn hình ảnh thục nữ của mình nữa. Khi tâm trạng tốt thì lớn tiếng to giọng gọi anh ta là Uông Dụ Hàm, còn khi tâm trạng không tốt thì gọi thẳng là “anh họ Uông”, hô