Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
vẫn nhắc đến cậu và cũng muốn gặp cậu đấy!”.
Tĩnh Chi lau nước mũi, “Mẹ cậu tới à? Ôi, quả là hiếm thấy! Cậu đừng nói với mình là bà đến để tìm hiểu về Tưởng Tư Thừa đấy nhé!”.
Tiêu Tiêu không nói gì.
“Trời ạ! Tiêu Tiêu, cậu định ổn định thật rồi à?” Tĩnh Chi ngạc nhiên hỏi.
“Ừ!” Tiêu Tiêu cười, cô cũng không ngờ lại tiến triển nhanh như vậy, nhưng một khi tình cảm không chịu sự kìm nén nữa thì chi bằng hãy đối diện với hiện thực. Tưởng Tư Thừa cũng đã nhiều lần nói muốn đưa cô tới ra mắt người nhà, nếu Tiêu Tiêu còn từ chối nữa, dù phải trói cô đưa đi anh cũng có gan làm. Vì vậy Tiêu Tiêu đã nói với bố mẹ, mẹ cô vừa nghe cô nói đã có bạn trai thì chỉ mong chắp cánh bay ngay tới xem mặt.
Tĩnh Chi thấy “Thiên hạ đệ nhất yêu nghiệt” đột nhiên quyết định ổn định thì thấy rất mừng cho bạn, nhưng rồi bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có phần chua chát, có thể là vì cô đã uống một bụng nước cam, cô lẩm bẩm, “Không ngờ một yêu nghiệt như cậu lại tìm được một viên cảnh sát chân tình như thế, Mình cứ nghĩ rằng, người lấy chồng trước phải là mình cơ đấy!”.
Tiêu Tiêu cười, đập khẽ vào đầu của Tĩnh Chi, “Không sao, cậu cũng có thể như vậy mà, dù gì thì cậu cũng có cái vỏ ngoài của thục nữ rồi, chẳng lo ế đâu!”.
“Này…” Tĩnh Chi lẩm bẩm, “Mình thực sự muốn làm một người bỏ đi cho rồi!”.
Tiêu Tiêu ném điện thoại cho cô, “Làm người bỏ đi cũng không khó, gọi một cú điện là xong, số điện thoại chắc cậu quá thuộc rồi!”.
Tĩnh Chi nhìn chiếc điện thoại do dự, “Hôm nay mình vừa mới thất tình xong, thế mà lập tức theo đuổi ngay người khác được ư?”.
Nói rồi ném chiếc điện thoại sang một bên, “Không được! Hơn nữa, anh ấy cũng đã không còn thích mình nữa từ lâu rồi. Người ta đã nói rất rõ ràng, mình sẽ không tự làm khó mình nữa!”.
“Cô em này, nếu bỏ lỡ lần này nữa thì sẽ không còn cơ hội nữa! Hãy nghĩ tới “Bạch Cốt Tinh” đi, cô ta ngày ngày ở bên quan sát với con mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.” Tiêu Tiêu đứng bên dụ dỗ.
Vừa nghe nhắc đến Bạch Khiết, Tĩnh Chi lập tức thấy trong lòng rất u uất, hơn nữa cô cũng không xác định được tình cảm của mình với Uông Dụ Hàm là gì. Rõ ràng là mới ít ngày trước cô còn cảm thấy rất ghét anh ta, không thể nào vừa mới chia tay Dương Lôi là ngay lập tức quay đầu lại tìm người ta như thế được.
“Mình không đi! Đời này dù có chết mình cũng không làm người thứ ba đâu. Nếu anh ấy và Bạch Khiết đã có chuyện tình cảm rồi thì việc mình quay lại bám lấy anh ấy chẳng ra thể thống gì!”.
Tiêu Tiêu nghe vậy ân hận tới mức chỉ muốn vả cho mình một cái. Cô định dùng Bạch Khiết để kích Tĩnh Chi không ngờ cô ấy lại nghĩ như vậy. Trong tình hình ấy, cô đành phải bán rẻ Uông Dụ Hàm rồi sẽ nói lại cho anh ấy sau vậy, “Cô em này, mình nói thật cho cậu biết, anh ấy yêu cậu, luôn yêu cậu. Hôm cậu ốm, anh ấy đã thức cả đêm để trông nom cậu. Nếu cậu không tin cậu cứ kiểm tra điện thoại của mình mà xem, hôm cậu vào viện, anh ấy gần như làm cho cái điện thoại của mình chập điện đây này!”.
Tĩnh Chi hơi sững người, một hồi lâu sau mới trở lại bình thường, cô thẫn thờ hỏi, “Anh ấy đã ở bệnh viện trông mình? Sao mình lại không biết nhỉ?”.
“Đúng thế, trông cả một đêm! Cậu nóng như lợn sữa quay thì còn biết gì nữa!” Tiêu Tiêu ngừng một lát, nói tiếp, “Tĩnh Chi, anh ấy là một người đàn ông thực thụ, nhưng cậu cứ luôn đối xử với người ta như vậy, cậu bảo anh ấy có thể làm gì được? Dù gì thì cũng phải để lại chút tự trọng chứ! Thế nên anh ấy chỉ còn biết lặng lẽ chờ đợi cậu. Một người đàn ông như vậy mà cậu vẫn chưa vừa ý à? Cậu tìm đâu thấy một người như thế! Cậu luôn mồm nói ghét anh ấy, nhưng rút cuộc cậu ghét anh ấy ở điểm gì mới được chứ? Ai là người đã đọc thuộc số điện thoại của anh ấy? AI là người suốt ngày nhắc đến tên, rồi những lời anh ấy nói?”.
Tiêu Tiêu lấy hai tay nâng đầu Tĩnh Chi lên và lắc mạnh.
“Thôi đi Tiêu Tiêu, dừng lại đi! Cậu hãy để cho mình suy nghĩ thật kỹ đã.”
“Thôi được, cậu hãy cứ suy nghĩ kỹ về những gì không phải với Uông Dụ Hàm đi!” Tiêu Tiêu thở hắt ra, rồi ngồi xuống ghế, nhìn Tĩnh Chi với vẻ đắc chí.
Một lúc sau, Tĩnh Chi vẫn cứ ngồi thẫn thờ.
Tiêu Tiêu thu dọn bếp xong quay ra, “Nghĩ thông chưa?”.
Tĩnh Chi lắc đầu, trong đầu mọi thứ vẫn rất ngổn ngang. Nhớ lại cảnh tượng lần đầu quen với Uông Dụ Hàm, nghĩ đến nụ cười ranh mãnh của anh, nhớ đến những lời trêu trọc ác ý của anh và cả nụ hôn vừa vội vàng vừa đắm say trong xe…
Chẳng lẽ cô đã sai thật sự? Tĩnh Chi vẫn không sao hiểu được.
Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, cô vội mở máy nghe, thì ra là của mợ cô gọi đến. Sắc mặt của cô mỗi lúc thêm nghiêm trọng, sau khi tắt máy, cô nói với giọng lo lắng, “Mợ mình đã biết chuyện của Phương Nghị với Sở Dương rồi. Mợ ấy đã mắng cho Sở Dương một trận, kết quả là Sở Dương đã bỏ đi, mợ hỏi, bây giờ Sở Dương có ở chỗ mình không?”.
Tiêu Tiêu nghe nói vậy cũng ngây người ra.
Tĩnh Chi bấm số của Sở Dương, cô ấy tắt máy. Tĩnh Chi thấy lo lắng, “Mình nhớ là có số điện thoại của Phương Nghị, mình phải hỏi anh ta xem Sở Dương có ở chỗ anh ta