XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1354 lượt.

môi, nhẹ nhàng vuốt những cái rễ của cây đa rủ xuống. Hóa ra Liêu Vi Nhi đang ôm chồng sách đi từ ngã rẽ phía bên phải Hạ Thất Lăng.
Quả nhiên, một “nhà tiên tri đại tài” như Hạ Thất Lăng tuyệt đối không bao giờ làm những việc mà mình không chắc chắn. Thời gi­an nghỉ ngơi, học hành, con đường về nhà của Liêu Vi Nhi đều được Hạ Thất Lăng nắm rõ như lòng bàn tay.
“Là anh à!”, sự kinh ngạc hiện ra trên khuôn mặt của Liêu Vi Nhi nhưng ngay lập tức khuôn mặt ấy lại trở lại vẻ thản nhiên như trước. Cô nhìn xa xăm, lạnh nhạt hỏi: “ Có chuyện gì không?”
“Ha ha…”, Hạ Thất Lăng ngoảnh đầu lại để lộ nụ cười đầy tà khí, từ từ áp sát vào người Liêu Vi Nhi, “Có!”
“Chuyện gì?”, Liêu Vi Nhi vẫn lạnh lùng nhìn xa xăm, không thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái.
“Là chuyện tốt đấy, nhưng phải làm sao đây?”, đột nhiên Hạ Thất Lăng làm ra vẻ vô tội, rồi ghé sát vào tai Liêu Vi Nhi, khóe môi từ từ mở ra, “Anh nhớ em!”
Lần đầu tiên một thiếu gia cao quý như anh ta nói ra những lời sướt mướt này với con gái.
Hơn nữa lại là vì cô ấy, người con gái khắc sâu trong tim tôi như hình ảnh về cái nốt ruồi đen nọ.
Khuôn mặt tôi không chút biểu cảm, đôi mắt tĩnh lặng, điềm nhiên. Nhưng trong dạ dày tôi như có thứ gì đó đang cuộn trào, chỉ trực thoát ra khỏi cổ họng…
“Hả?”, Liêu Vi Nhi giật mình kinh ngạc, lập tức quay đầu lại, vẻ mặt nghiêm nghị: “Xin anh hãy tự trọng một chút!”
“Ha ha…”, Hạ Thất Lăng cười, ngang ngạnh đáp: “Anh cứ nhớ em đấy, có làm sao không?”
Liêu Vi Nhi sa sầm mặt mày, hơi thở gấp gáp vì cơn tức giận: “Có Cảnh nhớ tôi là đủ rồi, những kẻ khác mau cút hết sang một bên!”, vừa nói, Liêu Vi Nhi vừa vung tay lên.
Hạ Thất Lăng đã sớm biết Liêu Vi Nhi không phải là kiểu con gái hiền lành. Thế nhưng, trong khoảnh khắc mà tay cô ấy chuẩn bị chạm tới trắng ngần của mình, anh ta đã nhanh tay giữ chặt lấy bàn tay cô, hơi nghiêng người về phía trước rồi bẻ tay Liêu VI Nhi ra phía sau lưng. Trong khoảnh khắc, Hạ Thất Lăng dồn Liêu Vi Nhi vào bảng thông báo trên tường. Lúc này, bốn con mắt nhìn chăm chăm vào nhau, khoảng cách giữa hai đôi mắt chỉ còn trong gang tấc. Nhưng chỉ một giây sau thôi, khoảng cách ấy đã trở thành con số 0. Bởi vì Hạ Thất Lăng đã áp sát môi mình vào môi Liêu Vi Nhi.
Anh ta luôn là như vậy, chẳng bao giờ từ chối những đôi môi đỏ mọng như đang mời gọi.
Quả nhiên, tôi vẫn là con búp bê không có con ngươi vô cùng quan trọng trong cuộc đời anh ta. Bất kì lúc nào cũng bị anh ta ném vào góc nhỏ để mà lãng quên.
“Anh…”
Khi Liêu Vi Nhi kịp đẩy Hạ Thất Lăng ra thì trên môi của anh ta đã hiện rõ nụ cười đắc thắng: “Hôm nay anh tặng cho em một cái huân chương cho tình yêu”, mặt Liêu Vi Nhi bỗng nhiên như có một vầng mây đỏ rực bay ngang qua, cô vội vàng ngoảnh đầu lại, nhìn ngó khắp xung quanh.
Không phát hiện thấy bóng dáng của người khác, Liêu Vi Nhi liền trợn mắt nhìn Hạ Thất Lăng: “ Anh đừng cho mình là giỏi, tôi sẽ không bao giờ thích loại người như anh đâu!”
Hạ Thất Lăng cười nói: “Không sao, em sẽ nhớ vị ngọt ngào trên đôi môi anh!”
Liêu Vi Nhi ngẩn người không nói được lời nào, cuối cùng đành vội vã bỏ đi.
Tôi dựa lưng vào thân cây đa bên đường, mắt thẫn thờ nhìn những đám mây trên bầu trời, chăm chú ngắm nghía những chiếc lá cây xào xạc trong gió. Vở kịch tình yêu của họ vừa diễn hết, lúc ấy tôi mới như chợt bừng tỉnh.
“ Ha… ha…”, Hạ Thất Lăng mỉm cười thỏa mãn. Tôi nghĩ nụ cười đó là do cảm giác ngọt ngào từ nụ hôn kia mang lại. Thế nhưng không phải…
Hạ Thất Lăng lấy từ trong túi ra một chiếc khăn mặt, lau sạch đôi môi của mình rồi ném chiếc khăn mặt đó vào sọt rác bên đường.
Cái tên này… rốt cuộc là sao vậy nhỉ? À, tôi quên mất là anh ta mắc phải bệnh ưa sạch sẽ.
Nhưng lẽ nào bệnh tình của anh ta nặng đến mức không thể dung nạp bờ môi của người con gái mà mình thích hay sao? Không biết và cũng không muốn biết…
“An Thanh Đằng…”, Hạ Thất Lăng đút tay vào túi, đi về phía tôi. Tôi tưởng rằng anh ta sẽ ra lệnh “đi thôi”, nào ngờ anh ta lại lôi một cái MP3 từ trong túi ra và bảo: “Đeo cái này vào tai đi!”
“Hả?”, tôi mở to mắt, ngây người nhìn Hạ Thất Lăng.
Anh ta không thèm để ý đến phản ứng của tôi, nhét tai nghe vào tai tôi. Đôi bàn tay lạnh giá nhưng mềm mại của anh ta lướt nhẹ qua gương mặt tôi. Bỗng dưng tôi cảm thấy trong tim gợn lên những làn sóng.
Anh ta giúp tôi chỉnh lại ca vát trên cổ áo, quay mặt về phía khác và nói: “Như thế này thì cô sẽ không nghe thấy tiếng tôi hôn người khác nữa!”
“Hả?”, đôi mắt thẫn thờ của tôi lại một lần nữa mở to ngơ ngác.
Nhưng Hạ Thất Lăng không trả lời tôi, chỉ lạnh lùng ra lệnh: “An Thanh Đằng, về nhà thôi!”
“Vâng…”, tôi chỉ có thể như vậy, cúi đầu ngoan ngoãn đi theo cái bóng của anh ta.
Bởi vì đó là thiên chức của tôi.
Nếu như trên chặng đường tình yêu, nhìn thấy cô ấy gặp nguy hiểm, anh sẽ bất chấp tính mạng để bảo vệ cho cô ấy.
Bởi vì, anh thích cô ấy.
***
Hạ Thất Lăng chính là người như vậy. Hôm đó sau khi tan học, trên đường về nhà, khi chuẩn bị đến bến xe buýt gần